Trọng sinh Chu Chỉ Nhược – chương 3

CHƯƠNG 3

Bi mẫu thệ cảm phụ ân nghĩa 

(mẹ đau buồn cảm tạ ân nghĩa của cha)

Edit: Rùa River

 

“Cái gì thế gia? Tiết gia hiện giờ cũng chỉ còn lại một nắm cát, muốn nàng lưng gánh trách nhiệm phục hưng Tiết gia quá nặng nề, còn không bằng làm con gái Chu đại ca, không sợ nguy hiểm, vô phiền vô lo. Họ Tiết chỉ mang cho nàng bất hạnh, Chu đại ca chẳng lẽ muốn muội tử phải cầu xin sao?” Nữ tử ôn nhu nhưng tính cách lại quật cường, đã quyết định là không thay đổi, mặc kệ bản thân chính mình đã sắp tận, vẫn ôm lấy ta, rời giường quỳ xuống đất cầu xin, ta không khỏi đối với mẫu thân này có chút bội phục.

Nam tử cuống quýt tiến đến đem mẫu thân đứng dậy, nhìn thấy mẫu thân bộ dáng kiên trì, bất đắc dĩ đành gật đầu nói: “Được, Tiết phu nhân, Chu Xương đáp ứng, Chu Xương xin thề tuyệt đối bảo vệ Tiết tiểu thư bình an vui vẻ, còn thỉnh Tiết phu nhân đặt một cái tên cho đứa nhỏ!” Thì ra hắn tên Chu Xương. Chu Xương ôm lấy ta thật cẩn thận, nhìn mẫu thân nói.

“Nếu là con gái của đại ca, vậy tên cũng phiền đại ca đặt vậy. Sau này không cần nói nàng biết thân thế của mình, chỉ cần nói mẫu thân là người Tương Dương, tổ thượng cũng từng là một thế gia tốt, Chu đại ca đứa nhỏ này từ đây phó thác cho ngài, ta sẽ vĩnh viễn cảm tạ ân đức này, kiếp sau xin cắn cỏ ngậm vành báo đáp.” Tiết phu nhân cảm giác được thân thể suy yếu, sinh mệnh sắp chấm dứt, không nỡ nhìn ta, cảm kích cùng đau lòng mà nói.

Chu Xương nhìn thấy Tiết phu nhân sắc mặt trắng bệch, biết là không kiên trì được bao lâu nữa, không đành lòng khiến nàng đau lòng, bèn đặt ta bên cạnh nàng, bi thương nói: “ Tốt lắm, về sau ta sẽ thỉnh tiên sinh đặt cho nàng một cái tên thực tốt, Tiết phu nhân nhìn đứa nhỏ này xem, thực ngoan ngoãn nhu thuận.”

Tiết phu nhân tuy sắc mặt không tốt nhưng ánh mắt rất sáng, Chu Xương biết đây là hồi quang phản chiếu, cha mẹ thân sinh của mình trước lúc ra đi cũng vậy, cảm thấy chính mình thực vô dụng, ngay cả gia quyến của ân công cũng không chiếu cố tốt, ân công, Chu Xương nhất định sẽ chăm sóc đứa nhỏ thật tốt để báo đáp ngài.

Tiết phu nhân bắt lấy tay Chu Xương, im lặng một lát rồi nói, hơi thở dồn dập: “Chu đại ca, ta phải…. đi rồi….Đứa nhỏ….giao cho ngươi… Đồ đạc trước đây mang từ Tương Dương đến..trong đó ….có bảo vật…..Tiết gia gia truyền..cùng một ít vàng bạc.. Các người……phải sống thật tốt… “ Nói xong liền thở ra hơi cuối cùng, đôi mắt khép lại vĩnh viễn.

“Tiết phu nhân hãy yên tâm, Chu Xương quyết không tham lam tiền tài của ân công, tài vật lưu lại Chu Xương sẽ giữ lại cho đứa nhỏ, ngài ở trên trời hãy yên tâm đi!”. Hán tử rơi lệ nói, âm thanh mang theo áy náy cùng bi thương, ôm lấy ta.

Ta vừa mới chào đời, chưa chịu qua ơn dưỡng dục của người mẹ này, nhưng cũng cảm thấy bi thương, vì lưu lại huyết mạch của trượng phu mà ngay cả mệnh cũng có thể hi sinh, nữ nhân bình thường nào ai có thể sánh bằng, cho dù ở hiện đại cũng không có thể bình tĩnh đối mặt với cái chết, bỏ qua sinh mệnh của chính mình sinh hạ đứa con.

Chu Xương nhẹ nhàng ôm ta, cũng không nói chuyện, nhưng trên mặt ta cảm thấy có giọt nước rơi xuống ươn ướt, chứng minh hắn còn đang rơi lệ, là thương tâm phu nhân ân công sớm qua đời hay là đồng cảm với nữ tử, hay là cả hai. Mà ta nghe ngóng nửa ngày, ý thức cảm thấy mệt mỏi khiến ta cảm thấy buồn ngủ, nhưng lại biết rằng không thể ngủ, ta trước phải khôi phục lực lượng linh hồn đã tiêu hao, một hồi nghe ngóng cùng suy nghĩ cảm giác đã tiêu hao rất nhiều lực lượng, ta nhất định không thể quên chính mình.

Nghĩ đến đây, ta cố gắng khu trừ thương tâm khi chứng kiến sinh ly tử biệt trước mắt, cố gắng duy trì tinh thần yên ổn, tuy tay chân bị bao bọc chặt chẽ nhưng không cản trở ta tiến vào cảnh giới an tĩnh. Dần dần ta quên đi mẫu thân vừa mất, quên đi đau thương, vô lo vô nghĩ vô cầu vô hận, vô tham vô sân vô si….. Khiến cho an tĩnh trong tâm, hấp thu năng lượng trong thiên địa duy trì bảo vệ linh hồn chính mình.

Rốt cuộc ta cảm giác được huyết mạch trong thân lưu chuyển, tim đập nhè nhẹ, hô hấp đều đặn không đổi, ý thức được tất cả cùng dao động mang đến cho ta sinh cơ mạnh mẽ, có lẽ hôm nay ta đối mặt với sinh tử của người, tâm từ nay về sau càng thêm vững chắc, có thể bình tĩnh mà đối mặt với hết thảy.

Trong cảnh giới an tĩnh ta vẫn cảm nhận được Chu Xương cùng một đám người lo liệu bố trí linh đường cũng an táng mẫu thân. Ta cũng không thay đổi trạng thái, chính mình đối với việc sinh li tử biệt này cũng không làm được gì. Mấy ngày này mỗi khi tỉnh lại ta lại được cho uống sữa dê, sau đó cố gắng đem kí ức kiếp trước của mình nhớ lại, rồi lại tiếp tục tiến vào cảnh giới, cố gắng không cho mình quên đi. Mặc kệ đời này như thế nào, ta đều không thể quên đi trí nhớ của mình.

Mà nam nhân đáp ứng chiếu cố ta, Chu Xương, về sau chính là cha của ta, mấy ngày này không ngừng bận rộn, cho dù mọi nghi lễ đều giản đơn nhưng cũng không thiếu sót ủy khuất phu nhân của ân công. Những khi ta tỉnh, không chỉ nghe một lần những lời người ta tán dương hâm mộ mẫu thân, nói hắn là một nam nhân tốt khó tìm, yêu thương thê tử như vậy, mà cha ở thời điểm bận rộn cũng không quên chiếu cố ta, không quản ngại học theo phụ nhân học tập cách chăm sóc hài tử như thế nào.

Ta cố gắng áp chế nỗi xấu hổ khi chỉ là một đứa trẻ không tự chiếu cố mình được, may mắn là chính mình có ý thức, khống chế được cảm giác đại tiểu tiện có thể mau chóng giải quyết không sợ phát sinh chuyện tè dầm như trẻ sơ sinh khác. Mà tang sự mẫu thân xong hết, trong nhà yên ắng lại không còn ai giúp đỡ, cũng không có phụ nữ chiếu cố, bấy giờ ta cũng có thể nhìn ra điểm ảnh hưởng.

Giữa ánh sáng hôn ám không rõ ràng, ta có thể nhìn ra phụ thân hiện tại của ta , khuôn mặt tiều tụy, ước chừng trên dưới bốn mươi tuổi, da ngăm đen, trán hằn nếp nhăn, chính là vẻ bề ngoài của một người lao động vất vả. Ông là người tốt, , mẫu thân an táng xong, trong nhà không còn người ngoài, hắn thật cẩn thận chiếu cố ta, đem ta trở thành con gái của chính mình, không phiền hà chê bai trẻ con khóc nháo phiền toái, mặc kệ ta khóc hay yên lặng cha đều mỉm cười thật hiền lành, đáy lòng ta cũng ghi nhận con người nhân nghĩa này làm phụ thân cả đời.

Sau khi an táng mẫu thân, ngày ngày cha chăm sóc ta, ở nhà nuôi súc vật, khi ta ngủ lại đi làm, hành nghề thợ mộc cũng kiếm được chút tiền để sống, ta chưa bao giờ thấy hắn dùng tới những của cải mẹ để lại. Mỗi ngày cha chuẩn bị cho ta sữa dê hoặc canh trứng để ăn.., chính bản thân mình lại ăn lương khô hoặc chút đồ ăn thô tạp, mỗi tháng lo lắng ta không được bú sữa mẹ cơ thể không tốt còn dành tiền ra mua cho ta những thức thật bổ dưỡng, chính mình quần áo sơ sài, đồ ăn sơ giản kham khổ..

Mà ta sau nhiều lần nghe ngóng, cuối cùng cũng biết được thì ra mình trọng sinh đến thời Thuận Chí nhà Nguyên năm thứ bốn mươi, nơi này là Thiểm Tây cạnh sông Hán Thủy, ở tại một thôn trang nhỏ. Đáng tiếc thế đạo gian nan, cuộc sống khó khăn, mỗi năm vài ba lần lính Nguyên đều đến mang gia súc gia cầm chiếm đoạt, không để ý dân tình sống chết đói khổ thế nào, thậm chí một thôn dân khi phản kháng còn bị đánh đập thê thảm, một chút pháp luật hòa bình đều không có, khó trách nhà Nguyên thế nào lại suy tàn.

Nghe trong lời mọi người, cha ta sinh ra tại nơi này, cho đến khi mười tuổi liền rời nhà đi theo người ta học nghề thợ mộc hành tẩu kiếm sống nơi nơi, sau ba mươi năm đây là lần đầu tiên trở về mang theo mẹ trước khi ta sinh ra nửa năm. Mẹ động thai khí không đi đâu được nữa, nhà cũ của cha đã sớm rách nát hoang tàn không ở được, mới ở nơi này thuê một căn nhà cũ ở tạm. Sau khi ta sinh ra cha lại dựa vào nghề thợ mộc của mình tu bổ căn nhà, nuôi một ít gia súc, đáng tiếc cũng bị lính Nguyên cướp đoạt vài lần, cuộc sống thực nghèo khổ.

Ta hiện tại chính là một đứa trẻ chưa biết đi, không giúp được chút gì, sau ta thậm chí còn muốn tìm kiếm tài vật mẹ để lại cho cha không cần khổ lao vất vả như vậy, đáng tiếc đã xem nhẹ trí tuệ cổ nhân, thật lâu vẫn không thể tìm ra được của cải giấu tại nơi nào. Ngày tháng qua đi, bốn mùa thay đổi, rốt cuộc ta ở thời điểm một năm tuổi nói ra tiếng cha, tuy ta đã biết nói từ sớm, trải qua quá trình tu luyện kí ức cũ không hao tổn, ngược lại còn có điểm tốt là trí nhớ cùng năng lực học tập thực cường hãn, học qua là nhớ.

Thân thể cũng rất khỏe mạnh, tay chân khí lực thậm chí còn có thể so sánh với đứa trẻ bảy tám tuổi, có lẽ là do ta trọng sinh, hoặc là lực lượng ta tu luyện được đi. Phải biết rằng lúc này ta mới có một tuổi, bình thường cũng chính mình tự rèn luyện thân thể khí lực, thầm nghĩ lớn sớm chừng nào hay chừng ấy, có thể giải quyết khó khăn trong nhà, giúp cha sống thoải mái một chút.

Nghe ta nói được, cha thực vui vẻ cùng kích động, cử chỉ bối rối, đôi mắt sáng bừng. Ông là một người trầm tĩnh ít nói, bình thường thậm chí còn hiếm khi trước mặt ta nói chuyện, ta thấy cha vui vẻ như vậy liền thường trước mặt ông nói, lúc đầu là một hai tiếng, dần dần tốc độ nhanh hơn, nhưng lại nói bằng ngữ âm phổ thông bình thường tiêu chuẩn, chẳng qua ở kiếp trước ta vốn đã có thói quen, cho dù hiện tại nói chuyện cũng vẫn nói bằng ngữ âm như vậy, không giống với khẩu âm của cha.

Cha lúc đầu rất ngạc nhiên, không biết là ta học được ở đâu, nói học làng xóm xung quanh cũng không có khả năng, sau lại thấy ta không có gì khác thường hơn nữa, đành tự cho là cha mẹ thân sinh của ta trên trời phù hộ mói có thể vậy.  Cổ nhân thực mê tín, có điều không còn cách giải thích nào khác.

Ta tuy rằng đã tốt nghiệp đại học nhưng đối với cổ văn không hiểu biết gì nhiều, bởi vì cha làm nghê mộc nhiều khi cần thiết phải đọc chữ nên biết Hán tự, một lần ta nhìn thấy đại thẩm nhà hàng xóm nhờ cha đọc thư mới biết được, liền sau đó bèn quấn quýt theo đòi cha dạy chữ. Cha mới đầu có chút do dự, sau lại thấy ta bộ dáng khẩn cầu đành đồng ý, mỗi ngày dạy ta một ít. Bởi vì nhà nghèo điều khiện thiếu thốn không mua nổi giấy, mực và bút, chỉ có thể dùng que vạch trên mặt đất, cuối cùng đem toàn bộ những chữ cơ bản thông thường là cổ tự cho ta học được.

_______________

Advertisements

9 thoughts on “Trọng sinh Chu Chỉ Nhược – chương 3

  1. Blue kei

    Ta thix ‘Ỷ Thiên đồ Long kí’ lắm, tr này lạ nữa, chỉ cần hok vớ phải anh Trương vô kị là được òi

  2. nguyettulai

    nhìn dài khủng
    cơ mà nếu nàng drop thì ta cũng chẳng dám nhúng tay vô…
    vì vậy nàng đừng bao giờ drop nhá!!!

    đừng “hùa theo” mấy cái nhà kia= =

    1. Rùa River Tác giả bài viết

      mấy chap đầu là “giai đoạn khó khăn”, nhưng đã vượt qua. *mừng quá* ^^). càng sau càng vui mà. yên tâm đi, truyện gì mà ta đã làm thì sẽ ko bao h bỏ dở. ^-^

  3. meoconhamchoi

    rùa ơi, cái hình nền này làm truyện hơi khó nhìn đó bạn
    truyện hay nhưng mấy chương đầu đọc nhức đầu ghê, edit còn khổ hơn, thank rùa nhiều

Còmmen cái nào.. ^ ^...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s