Trọng sinh Chu Chỉ Nhược – chương 5

CHƯƠNG 5: Thư sinh độ hà danh Chỉ Nhược

(Thư sinh qua sông đặt tên là Chỉ Nhược)

Edit: Rùa River

 

Nguyên Thuận đế năm thứ mười một tháng ba. Ánh nắng tươi sáng, mưa xuân nhè nhẹ bay trên dòng sông gợn sóng. Bến sông ngày ngày người qua lại khá nhiều. Một ngày ta cùng cha trên thuyền chờ khách qua sông, trên thuyền đã có bảy tám người, còn chưa đủ, cha ở đầu thuyền cùng thuyền phu nói chuyện phiếm, ta ở trong khoang thuyền đốt lửa đun nước trà mời khách. Một lát lại tới thêm ba bốn người, trên thuyền cũng không còn trống nhiều, cha thấy có người đợi lâu, trên mặt đã hiện ra vẻ sốt ruột liền quyết định đưa thuyền rời bến.

“Thuyền gia, từ từ, chờ một chút.” Một thư sinh còn trẻ tuổi mặc áo dài màu lam hướng bến sông chạy tới.

Cha thấy người này vội vàng gấp gáp liền đem thuyền tạm thời dừng lại một chút chờ hắn: “Này vị tướng công ngài nhanh lên, khách nhân đều vội cả.” Cha lớn tiếng  nói.

Thư sinh nghe thấy vội vàng lên thuyền, lúc này mới thôi gấp gáp, thở hổn hển. “ Cám ơn thuyền gia, đi sang bờ kia hết bao nhiêu tiền?” Thư sinh mỉm cười khách khí hỏi.

“Ngài không cần cảm tạ, đến bờ kia chỉ ba đồng là đủ rồi.” Cha đẩy thuyền ra giữa dòng, một bên nhìn thư sinh đánh giá, nói.

Thư sinh trong mắt hiện ra vẻ kinh ngạc, lấy trong túi ra ba đồng nói: “Thuyền gia lấy giá này thật là thấp. Trước đây ta qua sông đều ít nhất là năm đồng, thật sự là cảm ơn thuyền gia chiếu cố.”

Ta thấy cha lời lẽ không được tốt lắm, liền cười tươi, tay cầm một ấm nước rót trà ra mời thư sinh: “Đại ca uống miếng nước đi! Cha ta ngôn từ không được tốt, ngài cảm tạ cũng sẽ không biết đáp lời. Thuyền nhà ta so với nơi khác lớn hơn một chút, thủy lộ cũng giống nhau mỗi lần đều chở một lúc nhiều khách nên giá cả cũng tiện nghi hơn.”

Thư sinh tiếp nhận chén trà đưa lên miệng, thấy nhiệt độ thích hợp không quá nóng, rất vừa miệng liền một ngum uống hết, mệt mỏi trên người vơi đi, trên mặt hiện ý cười đưa chén trà trả lại cho ta: “Thuyền gia, con gái của người nhỏ tuổi nhưng lời lẽ lanh lợi hào phóng, sinh ra mi thanh mục tú thật xinh xắn, không giống một đứa nhỏ tầm thường.”

“A..a.. Để vị tướng công ngài chê cười rồi, lão hán gần bốn mươi mới sinh được một đứa con gái, chiều chuộng nàng sinh hư rồi, làm sao hào phóng, chỉ là một nha đầu bình thường thôi, nhưng đứa nhỏ này đúng là rất nhu thuận nghe lời, lão hán ngày ngày làm việc, nàng ngay tại một bên rót trà cho khách, nấu nướng làm lụng cũng coi như chăm chỉ tiết kiệm.” Cha ngoài miệng khiêm tốn nhưng trong lòng rất đắc ý, xem ông vẻ mặt cùng bộ dáng tươi cười ta cũng biết. Đối phụ thân tự đắc tự khoa ta cũng không biết nói gì cho phải, chỉ đành tiếp nhận chén trà thư sinh trả lại, lại ra ngoài khoang thuyền ngắm cảnh, nghe thư sinh cùng cha tán gẫu.

Thư sinh nhìn thấy ta thần tình vui vẻ, lại thấy cha tự hào vui sướng, trong mắt không coi thường, mỉm cười nói: “Con gái của ngài mới nhỏ như vậy đã nhu thuận hiếu thảo, ngài thật có phúc, trên đời đứa nhỏ hiểu biết như vậy thật hiếm có.”

“Đa tạ ngài khích lệ. Đứa nhỏ này mới bảy tuổi, là một đứa nhỏ thông minh, đáng tiếc lại là con gái nhà thuyền nghèo hèn, thật tiếc cho nó..” Cha nói lời này thần sắc có chút ảm đạm, ta biết cha lại nghĩ tới chuyện cha mẹ đẻ của ta, dù cha đang chiếu cố ta thực tốt nhưng vẫn cảm thấy ủy khuất ta.

Ta ngẩng đầu nhìn về hướng cha cười nói: “Cha, người đừng nói vậy, tự mình khoa trương, làm cho người ta chê cười, nào có giống như đang khích lệ nữ nhân như vậy. Ta làm con gái người mới thực có phúc, mỗi ngày cơm no áo ấm, được cha chăm lo, người khác coi con trai như bảo bối con gái chỉ là cây cỏ, nào có như người cha nào yêu thương nữ nhân như vậy?”. Cha cùng thư sinh, khách trên thuyền nghe thấy đều ha ha cười to, thần tình thoải mái.

“Thuyền gia, con gái của ngươi thật là một đứa nhỏ tốt, mới bảy tuổi đã có thể nói có thể làm như vậy, tương lai nhất định sẽ gánh vác tốt gia đình, không biết tiểu cô nương xưng hô như thế nào? Lớn thêm vài năm ta sẽ phải đem người mai mối tốt. Cô nương tốt như vậy nếu gả cho thường gia thì thật là đáng tiếc.” Một đại nương nhìn ta đánh giá vài lần nói.

Cha còn chưa nói gì, một người khách khác nói: “ Ôi, có mà mặt trời mọc đằng tây, người ngài mai mối …….. như thế nào đòi lấy khuê nữ nhà người ta, đáng tiếc mới bảy tuổi vẫn là một đứa nhỏ thôi, nếu muốn mai mối còn phải đợi thêm tám chín năm nữa đâu, ha ha……” Người nọ cười nói.

“Nguyên lai vẫn là một đứa nhỏ thôi, vài năm nữa lớn lên cần phải phiền toái ngài rồi. Ngài không nói lão hán cũng quên mất, đứa nhỏ này đã bảy tuổi rồi nhưng vẫn còn chưa có cái tên, bình thường vẫn gọi là nha đầu, nha đầu quen miệng rồi, chậm trễ chính là muốn tìm tiên sinh giúp đứa nhỏ tìm một cái tên tốt.” Cha nói, kỳ thực phong kiến nam tôn nữ ti, chỉ có nam hài mới có thể tìm tiên sinh đặt tên, con gái bình thường đều gọi là nha đầu, khuê nữ nhà giàu cũng gọi như vậy, hoặc là chính cha mẹ tùy tiện tìm một cái tên, thậm chí rất nhiều tiểu thư nhà phú quý cũng gọi chỉ đơn giản là Nhất Nương, Nhị Nương, cha muốn tìm tiên sinh đặt tên cho ta đúng là cũng có chút vượt quá tưởng tượng của mọi người.

Thư sinh áo lam nhìn khách trên thuyền im lặng, thấy cha vẻ mặt kiên quyết, liền cười nói: “Tu trăm năm mới được ngồi cùng thuyền, hôm nay tại hạ lên thuyền của lão nhân gia cũng là duyên phận, tại hạ là giáo thư tiên sinh của Dương Hiểu trấn bên kia sông, không bằng để tại hạ đặt cho tiểu cô nương này cái tên đi!”

Người trên thuyền cùng cha đều kinh ngạc nhìn thư sinh, đối với người dân mà nói, giáo thư tiên sinh của một trấn chính là một đại nhân vật học vấn cực kỳ cao, cha vẻ mặt cảm kích, vội vàng nói: “Thì ra là giáo thư tiên sinh, lão hán thất lễ, tiên sinh hạ mình chiếu cố tiểu nữ như vậy, thật sự là tiểu nữ đã tu được phúc phận mấy kiếp, lão hán không biết cảm tạ người thế nào cho phải.”

“Thuyền gia khách khí quá, tại hạ cũng không phải là cần ngài cảm ơn, chẳng qua là thật sự thích cô bé nhu thuận lanh lợi này của ngài, xem cô bé này hai mắt sáng ngời, sóng mắt trong suốt, thu ba thông tuệ, khuôn mặt thanh lệ tú nhã, như không cốc u lan, đẹp đẽ mà thoát tục, không dính khói bụi nhân gian, một thân áo vải bình phàm, tuổi tuy nhỏ cũng khó che lấp được khí chất thanh dật đạm nhã, thật sự là ‘Hỗ giang ly dữ tịch chi hề, nhẫn thu lan dĩ vi bội’*, không bằng đặt tên là Chỉ Nhược đi!” Thư sinh nhìn ta trong bộ quần áo vải thô mà đánh giá.

“Chỉ Nhược, Chỉ Nhược, tên rất hay, lão hán tuy lời tiên sinh không được hiểu rõ lắm, nhưng cái tên này thực hợp tiểu nữ, đa tạ tiên sinh.” Cha vui vẻ tán thưởng nói, mà ta đã sớm sợ ngây người, cũng không để ý nghe thấy mọi người nói gì nữa, quay vào trong khoang thuyền, đầu óc cảm thấy ngây ngốc hỗn độn, thực không dám tin.

Chu Chỉ Nhược, sông Hán Thủy, thuyền phu.. Ta không biết hiện tại là tình huống gì nữa, trí nhớ của ta còn nhớ rất rõ thời hiện đại. Thời hiện đại có ai không xem qua tiểu thuyết Kim Dung, phim truyền hình Ỷ thiên đồ long? Ai lại không biết Trương Vô Kỵ, Triệu Mẫn, Chu Chỉ Nhược một màn tình ái? Ta không biết không nhớ mới là lạ.

Ta vẫn nghĩ rằng mình trọng sinh về quá khứ trong lịch sử, cho nên nghe thuyền khách trò chuyện đến Trương Tam Phong, Võ Đang thất hiệp đều không thắc mắc bởi vì Trương Tam Phong, Tống Viễn Kiều… đều là nhân vật có thật trong lịch sử, không nghĩ tới thì ra mình đã nhầm, nguyên lai ta được sinh ra trong một thế giới võ hiệp, lại là một thế giới giang hồ tranh đấu hỗn loạn đẫm máu.

Tại sao khi trọng sinh, người khác được xuyên về thời thái bình yên ổn, vào nhà giàu có thành thiên kim, mà ta lại phải về thời Nguyên mạt loạn thế làm một nữ nhân thuyền gia, lại là một cô gái vận mệnh thê thảm kiêm vật hi sinh? Ta cẩn thận nhớ lại trong truyện Kim Dung số phận của Chu Chỉ Nhược, cha mẹ mất khi còn nhỏ, được gửi đến Nga My, bị Diệt Tuyệt sư thái tàn nhẫn tuyệt tình thu làm đệ tử, lại chịu sự đố kỵ của đồng môn sư tỷ muội.

Được sư phụ yêu thích một lòng khiến cho nàng xuất gia kế thừa ngôi chưởng môn phái Nga My, lại cũng chịu sự ghen tỵ, tính kế của đám người Đinh Mẫn Quân, sau lại không có mắt nhìn người yêu phải Trương Vô Kỵ phong lưu tình thánh, bị sư phụ đe dọa uy  bức, bắt thề độc, lại bị Nhữ Dương Vương quận chúa Triệu Mẫn nhục mạ, phá hủy hôn lễ. Sau đoạt lại ngôi vị chưởng môn Nga My, lại vì trả thù Trương Vô Kỵ gả cho Tống Thanh Thư yếu đuối vô năng, ở hội Đồ Sư bị Ân Li đe dọa, giao đấu với hậu duệ của Dương Quá cũng thất bại chịu chế nhạo cùng đả kích, đối mặt với Trương Vô Kỵ và Triệu Mẫn yêu nhau, việc sai lầm duy nhất trong đời là phụng mệnh sư phụ đoạt Đồ Long đao Ỷ Thiên kiếm bị Triệu Mẫn vạch trần… bao nhiêu đả kích đã khiến nàng mất đi đầu tiên là tình cảm cùng Trương Vô Kỵ, sau đó là kiêu ngạo, tôn nghiêm đều mất sạch.

Rốt cuộc khiến cho Chu Chỉ Nhược tẩu hỏa nhập ma, vị trí chưởng môn cũng mất, kết cục không rõ, trời hỡi! Nhớ rõ trong sách nói Chu Chỉ Nhược bản tính thiện lương nhưng thông minh mẫn tiệp không kém Triệu Mẫn còn phải chịu qua bấy nhiêu khổ sở, mà cuối cùng cũng thân bại danh liệt, kết cục mất tích không rõ, ta đây một người trí tuệ có hạn, tâm tính bình phàm kém cỏi còn không bị giang hồ này tra tấn cho chết sớm hay sao.

Không được, nếu vận mệnh Chu Chỉ Nhược không thay đổi, ít nhất cũng không thể liên quan đến chốn giang hồ, nếu không cha ta mà theo như tình tiết trong sách phải chết đi, thực không đáng. Ta cũng không muốn làm đồ đệ của Diệt Tuyệt sư thái ngay cả đồ đệ đều giết không tha kia, không thích Trương Vô Kỵ đa tình, không muốn học được công phu võ nghệ liền đi chém chém giết giết, ta quả thực không thích hợp với chốn giang hồ.

Như vậy, chỉ có cách duy nhất là phải thay đổi vận mệnh. Ta nhớ trong sách nói Chu Chỉ Nhược lúc mười tuổi gặp được Trương Tam Phong cùng Trương Vô Kỵ, ta hiện tại bảy tuổi, vậy là thời gian còn ba năm, phải nhanh nhanh nghĩ biện pháp rời khỏi sông Hán Thủy, tránh đi đoạn gặp nhau kia, nếu có thể thay đổi vận mệnh, ta nghĩ chỉ muốn làm một người có cuộc sống bình thường, cuộc sống hiện tại cũng đủ khiến ta thực thỏa mãn.

Chính là phải thoát li nơi này, ta cùng cha tiền bạc còn chưa tích góp đủ, phải nhanh chóng tìm được di vật của mẹ. Những đồ vật châu báu ta tìm thấy dưới đáy sông rất khó tiêu thụ, xung quanh thôn trấn đều quen biết chúng ta, biết rõ gia cảnh nhà ta, chỉ sợ ta trước mặt vừa bán được đồ vật này nọ, sau lưng Nguyên tặc đã biết được mà tiến vào cướp bóc, chính là không biết đồ vật mẹ lưu lại thế nào, có bạc không, ngàn vạn lần đừng là đồ vật này nọ thực phiền toái.

Xem ra ta phải tăng cường tìm kiếm thêm thôi, nhanh chóng tìm thấy còn tính toán sau này, trời hỡi, về sau đêm không thể ngủ đủ giấc. Nghĩ đến đây, ta tự khích lệ chính mình, không thể khuất phục vận mệnh, tưởng tượng đến thời đại này đại hiệp đầy đường đi, bình dân hèn kém như súc vật, ta cũng sắp muốn phát điên.

Tình cảnh này giống như dao đặt trên cổ, cảm giác thật khó chịu khổ sở, tưởng tượng đến ta tùy thời có thể bởi vì hiệu ứng cánh bướm hoặc một biến cố nào đó đã đánh mất mạng nhỏ liền phẫn hận khủng hoảng không thôi. Tại sao không cho ta trọng sinh vào Thiên Long Bát Bộ, như vậy còn có thể đi Vô Lượng sơn học võ công Tiêu Diêu phái, nếu trọng sinh vào Thần Điêu thời đại còn có thể đi Cổ Mộ học Cửu Âm chân kinh, thuận tiện có thể chiêm ngưỡng phong thái Tiểu Long Nữ, Dương Quá, nếu không cũng có thể đi Thiếu Lâm học Cửu Dương thần công.

Chính là ở thời đại này, võ công đều bị các môn phái giữ kỹ, duy nhất chỉ còn có Cửu Dương thần công còn đang tại một sơn cốc dưới vách núi đợi Trương Vô Kỵ đến, ta đối với sơn cốc vách núi không có hứng thú, núi Côn Lôn cách nơi này phải đến ngàn dặm, trên đường đi nếu không có sài lang hổ báo ăn thịt thì ác bá thổ phỉ cũng không tha cho ta cái mạng nhỏ. Ta cẩn thận nghĩ, thời đại này cái gì đặc sắc một chút cũng đều không có, tuyệt thế thần công không có, tuyệt thế đẹp trai không có, tuyệt thế thần binh có, nhưng lại không có hi vọng tìm được.

Như vậy cũng biết ta một chút hi vọng cũng không có, tại sao không cho ta xuyên vào Thiên Long có thể gặp Tiêu Phong, Đoàn Dự, hòa thượng ngốc một lần, hoặc là tới Xạ Điêu anh hùng nhìn Hoàng Dược Sư Hoàng lão tà cũng tốt, vì cái gì lại đưa ta tới một thời loạn thế, ngay cả chút quà an ủi kèm theo cũng không, vận mệnh thật không công bằng.

 *Hỗ giang ly dữ tịch chi hề. Nhẫn thu lan dĩ vi bội: Hai câu thơ trong bài Ly Tao của  Khuất Nguyên, dịch thơ:

Sói ngàn nhài bãi khoác ngoài,

Tết lan thu lại làm đai đeo thường.

 (Tống Nhượng dịch)

Advertisements

6 thoughts on “Trọng sinh Chu Chỉ Nhược – chương 5

    1. Rùa River Tác giả bài viết

      Trong truyện tác giả để là tướng công bạn àh. Với lại xem phim trung quốc đôi khi mình cũng thấy người ta xưng hô là tướng công mà ko phải chồng , vì thế nên mình để nguyên như trong truyện ko sửa. ^ ^.

Còmmen cái nào.. ^ ^...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s