Trọng sinh Chu Chi Nhược – chương 10

CHƯƠNG 10: Hoạch cứu đắc ngộ Trương Tam Phong

(gặp được Trương Tam Phong cứu giúp)

Edit: Rùa River

 

Lại một đợt tên nhọn phóng tới bị đại hán đánh rớt, vài mũi cắm vào gỗ thuyền lập phập. Ta nhìn thấy thuyền kia càng lúc càng lại gần, vừa tức giận vừa gấp gáp, nhưng cho dù có nhanh hơn thì cũng không chạy kịp. Thuyền kia đã gần sát đến, chỉ còn cách thuyền ta hai ba trượng, đại hán so với ta càng lo lắng hơn, thấy cho dù dùng hết sức cũng không thoát, không khỏi nhìn cha ta, trong mắt tràn ngập tuyệt vọng nói: “Lão nhân gia, tiểu chủ công đành phải nhờ ngài giúp, cầu ngài chiếu cố cho hắn, tại hạ liều chết ngăn giặc Thát lại.” Nói xong không để ý tính mạng đánh về thuyền Nguyên tặc.

Cha nhìn thấy hành động liều chết ấy, trong mắt đều là khâm phục kính nể, quay lại nhìn phòng bếp, sau đó cũng không nhảy xuống nước trốn đi mà cùng ta chèo thuyền mạnh hơn. Ta nhìn thấy đại hán kia sau khi nhảy lên thuyền lớn liều chết đánh nhau với hơn mười người cùng lúc, bộ dáng quyết tử, nếu có ngăn trở cũng không được. Nếu như không bảo hộ cậu bé này, bằng thủy tính của cha và ta tuyệt đối có thể trốn thoát chỉ tổn thất mất con thuyền, nhưng hiện giờ cha đã đáp ứng người kia nên dù có chết cũng sẽ giúp hắn bảo vệ.

Ta cùng cha một mặt chèo thuyền mặt khác quan sát động tĩnh trên thuyền lớn, biết rằng với võ công mấy phiên tăng kia, đại hán tuyệt không phải là đối thủ, hiện tại chỉ có thể cố gắng kéo dài thời gian, cũng do trên thuyền nên giặc Nguyên không thông thạo thủy tính khó xoay trở nên tạm thời bảo vệ được tính mạng, quả nhiên sau một lúc, phiên tăng thích ứng đánh nhau trên thuyền, tình thế lập tức chuyển, bốn phiên tăng liên thủ đem đại hán bốn phía phong tỏa, trong chớp mắt đại hán đã trúng không ít chiêu, sắc mặt trắng bệch, miệng hộc máu.

Nhưng hắn không chịu thua, ngang ngạnh đứng dậy, hướng võ quan đánh tới, biết chính mình không phải đối thủ của phiên tăng, muốn mạng đổi mạng với võ quan kia, chỉ là trên người đã thụ thương, lại thêm phiên tăng tung ra mấy chiêu nặng tay, thân hình tung lên, miệng rên một tiếng ngã xuống lòng thuyền. võ quan kia đầu tiên hoảng sợ, sau thấy hắn ngã sấp trước mặt, không khỏi cười đắc ý, cương đao trong tay giơ lên nhắm đầu đại hán chém tới, bên cạnh mấy võ quan còn lại cùng phiên tăng cười cợt hưởng ứng.

Ngay tại khi ta cùng cha đều nghĩ đại hán phải chết không còn hi vọng gì nữa, bỗng nghe một tiếng quát lớn: “Thát tử dừng tay, không được hành hung đả thương người!” Ta cùng cha hướng thanh âm nhìn, chỉ thấy một đạo sĩ già thân hình bay tới, tay áo phiêu phiêu, từ không trung đánh xuống thuyền Nguyên tặc. Vài tên võ quan giơ cung tên hướng ông ta bắn tới, đạo sĩ kia tay áo huy động, bảy tám mũi tên văng ra ngoài, hai chân đặt lên thuyền, tay trái chém ra, nhất thời hai gã Phiên tăng không chống đỡ được, miệng phun máu tươi, “bùm, bùm” hai tiếng ngã xuống sông, hiển nhiên không thể sống. Bọn còn lại thấy ông ta giống như thiên tướng hạ phàm, vừa ra tay đã đánh văng hai gã võ công cao cường đều bị chấn động.

Đầu lĩnh võ quan lớn gan quát: “Lão đạo sĩ kia, ngươi muốn làm gì?” Ta cùng cha hướng phía trước nhìn lại, chỉ thấy cách độ bảy tám thước có một chiếc thuyền nhỏ khác, trên thuyền có một cậu bé sắc mặt tái nhợt cùng thuyền phu đứng run rẩy. Cậu bé xanh xao nhìn lão đạo sĩ, ánh mắt trong suốt thân cận cùng tôn kính.

Lão đạo sĩ toàn thân tỏa ra chính khí, nhiệt huyết tràn đầy, mở miệng mắng: “Cẩu Thát tử! Lại hành hung gây tội ác, giết hại lương dân, mau cút cho ta!” Ta cùng cha thấy tình hình chuyển biến tốt, cứu tinh đã đến vội dừng thuyền lại, đứa nhỏ kia dù trong mắt đầy hoảng sợ cùng e ngại nhưng vẫn giương mắt nhìn đại hán xem hắn có được bình an hay không.

“Ngươi có biết tên này là ai không? Đó là dư nghiệt của phản tặc Viên châu ma giáo, khâm phạm tróc nã trong toàn thiên hạ!” Võ quan bên cạnh mặt tái nhợt quát, hy vọng lấy danh nghĩa của triều đình có thể ngăn cản lão đạo sĩ nhúng tay. Mà ta nghe nhắc tới phản tặc ma giáo, bỗng dưng cảm thấy cảnh tượng trước mắt có gì đó quen quen.

Lão đạo sĩ nghe nhắc tới sáu tiếng Viên châu ma giáo phản tặc, trên mặt khẽ hiện ra thần sắc sửng sốt, quay đầu nhìn chúng ta ba người trên thuyền, ánh mắt sắc sảo nhìn cậu bé một chút, rồi lại quay lại hỏi đại hán: “Hắn nói có phải là sự thật?” Ta bị lão đạo sĩ nhìn thoáng qua, trong khoảnh khắc cảm thấy cả người như đều bị ông ta nhìn thấu, đạo sĩ kia tuyệt không đơn giản.

Đại hán kia sắc mặt tái nhợt, khóe miệng một dòng máu đỏ, y phục đều là vết máu cùng bụi bặm, nhìn cậu bé trên thuyền sắc mặt hoảng sợ, mắt hổ rưng rưng bi thương nói: “Chủ công…. Chủ công đã bị bọn chúng hại chết, tiểu chủ công là huyết mạch duy nhất còn lại.” Ta hiểu câu nói này, chính là thừa nhận thân phận của mình, thừa nhận lời Nguyên tặc.

Đạo sĩ già nghe xong lời này, mặt càng thêm kinh ngạc, hướng đại hán hỏi tiếp: “Tiểu hài tử kia là con trai Chu Tử Vượng?”

Đại hán đáp: “Đúng vậy, đúng là tiểu chủ công nhà ta, đáng tiếc tại hạ không hoàn thành nhiệm vụ, tính mạng cũng sắp mất, về sau không thể bảo hộ tiểu chủ công được nữa.”

Ta đến bên cha, quan sát tình hình nơi đó, thấy đạo sĩ già nghe lời đại hán nói xong có chút hối hận, phân vân, hiểu được ông ta có lẽ là không muốn quản chuyện Ma giáo, trong lòng có chút kinh động liền lôi kéo cha, quyết định chỉ cần đạo sĩ kia bỏ đi liền cùng cha nhảy xuống sông chạy. Hán Thủy hà tuy mãnh liệt nhưng không thể hại chết cha con ta, so với chết vì người xa lạ thực tốt hơn nhiều, chính là nghe đại hán kia nói xong cảm thấy cái tên Chu Tử Vượng có vẻ quen tai.

Lúc này, đạo sĩ già hướng võ quan kia nói: “Đứa trẻ này còn quá nhỏ, còn chưa biết gì, người kia cũng đã bị các ngươi đánh trọng thương sắp chết, các ngươi chỉ cần báo lại là đứa nhỏ ngã xuống sông chết là đã lập công, trở về được rồi!”

Võ quan đầu lĩnh nhìn thoáng qua lão đạo sĩ, đại hán cùng cha con ta, hai mắt đảo lại nói: “Không thể được, phải chặt đầu hai bọn chúng mới xong.”

“Ngươi muốn đuổi tận giết tuyệt?” Đạo sĩ nhíu mày nói.

“Lão đạo sĩ ngươi là ai? Tại sao lại muốn nhúng tay vào chuyện triều đình? Biết điều thì chạy mau, quan gia ta sẽ không truy cứu việc ngươi giết hại tăng lữ triều đình.”

“Ngươi nghĩ ta là ai? Là việc trong thiên hạ thì người thiên hạ sao lại không quản được?” Đạo sĩ nghe xong lại tỏ vẻ bất cần, đúng lý hợp tình nói.

Đầu lĩnh võ quan đưa mắt hai bên tả hữu, hỏi: “Đạo trưởng đạo hiệu là gì? Xuất gia ở quan đạo nào?” Vừa dứt lời, không đợi lão đạo sĩ trả lời hai bên trái phải hai gã quan quân Mông Cổ đột nhiên vung trường đao nhắm đầu vai ông ta chém mạnh xuống, hai đao này mạnh mẽ như vậy, trên thuyền lại chật hẹp quả thật không chỗ né tránh.

Lão đạo sĩ nghiêng người, vốn dĩ quay mặt về phía đầu thuyền, giờ thân hình chỉ xoay nhẹ, mặt quay sang phía trái, hai lưỡi đao liền chém vào khoảng không. Hai chưởng vung lên, đẩy luôn vào lưng của hai tên đó, quát: “Cút.” Chưởng lực phóng ra, hai tên võ quan bay lên, nghe ùm ùm hai tiếng vừa vặn rơi xuống nước. Mắt ta tinh tường nhìn trong nước không thấy có động tĩnh gì thêm biết rằng chúng đã xong đời. Lão đạo sĩ  thủ đoạn thực dứt khoát, giết một lúc bốn người mặt không đổi sắc, nhất định là một cao thủ võ lâm.

Tên võ quan cầm đầu miệng há ra, lắp bắp: “Ngươi.. ngươi..là…..”

Lão đạo sĩ tay áo vũ động, quát lớn: “Lão đạo bình sinh chuyên giết Thát tử.” Bọn võ quan cùng hai Phiên tăng bị luồng gió tạt vào mặt, mỗi người đều sợ hãi khó thở, kêu to lên, lại thêm hai võ quan  nữa ngã xuống nước, tuy nhiên không chết được, miễn cưỡng trồi hụp trong nước.

Võ quan đầu lĩnh sợ hãi chắp tay nói: “Hôm nay gặp phải lão nhân gia ngài, tại hạ nhận thua, hai người kia liền giao cho ngài.” Nói xong đem đại hán đẩy đến trước mặt đạo sĩ, phân phó cả bọn rời đi.

Đạo sĩ vẻ mặt bình tĩnh tự nhiên, tiện tay nắm lấy cánh tay đại hán, nhún mình một cái đã chuyển sang thuyền nhà ta. Mấy võ quan kia chứng kiến bản lĩnh của lão đã sớm sợ hãi, vội vàng chèo thuyền đi, lúc này cậu bé bên kia thuyền đã tiến đến gần cũng bước sang.

Lão đạo sĩ lấy trong ngực ra đan dược đút vào miệng đại hán, lại duỗi tay chụp đánh một trận, đại hán sau một lúc sắc mặt tốt hơn nhiều, sau khi lão dừng tay đã có thể đứng dậy, tay kéo bé trai, nói: “Cảm tạ ơn cứu mạng của đạo trưởng, cẩu quan binh thực ác độc, nếu không nhờ ngài cứu giúp, cha con thuyền gia cùng tiểu chủ công tính mạng hẳn không còn.”

Bé trai đôi mắt rưng rưng, rõ ràng bị bản lĩnh lão đạo thu phục, nó mấy lần lâm nguy nan tử cảnh, giờ được lão đạo cứu thật sự rất kính ngưỡng, cho nên nghe xong, thành tâm cúi đầu lạy ông ta ba cái, thanh âm non nớt nói: “Cám ơn lão gia gia cứu mạng.” Cậu bé nhỏ ở trên thuyền đã nửa ngày thế nhưng đây là lần đầu tiên mở miệng nói chuyện, thanh âm đáng yêu động lòng người, nếu không phải trải qua trường nguy khốn nhất định là một tiểu hài tử đáng yêu.

Advertisements

11 thoughts on “Trọng sinh Chu Chi Nhược – chương 10

Còmmen cái nào.. ^ ^...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s