Hướng Dương của tôi – chap 2

CHƯƠNG 2

Màn đêm đã buông xuống nhưng thành phố vẫn không chịu ngơi nghỉ, ánh đèn rực rỡ đủ màu sắc lấp lánh như sao sa. Trên các ngả đường, tiếng xe cộ gào rú đinh tai nhức óc, những ánh đèn loáng loáng di chuyển phân thành hai luồng màu sắc. Màu trắng của đèn pha đi bên trái, màu vàng và đỏ của đèn hậu bên phải, cứ loang loáng lướt qua như một con sông không ngừng chảy.

Hướng Dương đứng trên cầu vượt sang đường cạnh Trung tâm chiếu phim quốc gia, cằm tì vào đôi tay đặt trên thành cầu, lặng lẽ ngắm nhìn dòng xe cuồn cuộn bên dưới như đang suy tư điều gì. Cách cô một quãng không xa lắm là một cặp đôi đang yêu nhau, cơn gió lạnh lẽo mùa đông khiến cô gái xuýt xoa dù trên người đã khoác mấy tầng áo ấm, cơ thể dựa sâu hơn vào lòng người yêu. Chàng trai ôm chặt cô bạn gái, hai bàn tay mang găng dày áp lấy đôi tay nhỏ bé của cô, thủ thỉ những lời yêu thương ngọt ngào ấm áp. Cô bạn gái khe khe đáp lại, trong đêm tối vẫn lộ ra khuôn mặt ửng đỏ, vì lạnh hay vì hạnh phúc ấm áp?

Dương nghe rõ từng lời của cặp tình nhân ấy, dù họ đã nói rất khẽ, có lẽ người thường sẽ chẳng thể nào nghe thấy được, không khỏi có cảm giác chạnh lòng. Cô lẳng lặng bỏ xuống, hai cánh tay tự ôm lấy mình dù cơ thể cô không thể bị gió lạnh ảnh hưởng.

Rồi Dương bật cười, cũng không hiểu nổi bản thân mình nữa. sao tự dưng ban nãy lại thấy trong lòng nhói lên một điều gì đó mà bản thân cũng không lí giải nổi. Xưa nay dù lang thang du lịch ở khắp nơi, trong hoàn cảnh bế tắc nhất cũng chưa bao giờ xuất hiện cảm giác này.

Dương nghĩ mãi không ra, đành lắc lắc đầu, quyết định trở về nhà ông bà ngoại, trong đêm tối không ai nhìn thấy một thân ảnh khẽ nhoáng lên rồi biến mất như hòa tan vào bóng đêm ồn ào nơi phố thị.

*  *

Trong ngõ nhỏ tối om, một cô bé nhỏ chừng mười bốn mười lăm tuổi run rẩy, khẽ nép vào người cậu bạn trai cũng đang sợ hãi lùi lại từng bước sát vào bức tường phía sau. Chặn trước mặt hai người là hai tên lưu manh cười nhe nhởn, lộ ra hàm răng vàng khè của kẻ nghiện ngập, khuôn mặt nhăn nhúm nếp nhăn càng thêm dọa người, trên tay chúng là hai con dao sắc nhọn sáng loáng:

-He he, hai cưng muốn sống thì có cái gì lột sạch ra cho bọn anh nào.

-Chúng tôi..không có tiền đâu, các người trấn lột nhầm rồi..

-Láo nào! – Một tên quát lên làm cả hai giật bắn người, càng thêm hãi hùng run rẩy. Tên cướp hướng cậu bé nói:

-Cưng muốn làm người hùng trước mặt bọn anh à? Không có cửa đâu nhe. Có gì bỏ ra mau, dao này không có mắt đâu.

Đáng tiếc cho cậu bé, vốn định sau buổi đi chơi dẫn bạn gái về tận nhà nếu không thì không yên tâm, ai dè ngay chính mình cũng không thoát khỏi nanh vuốt bọn cướp giật. Làm sao bây giờ, bọn chúng chặn trước mắt không còn đường tẩu thoát, mà ngoan ngoãn cởi ví ra thì mất mặt quá. Đang do dự, cậu chợt ngẩn người vì một giọng nữ thật ngọt ngào và êm ái vang lên ngay gần bọn họ:

-Cậu bé thích làm anh hùng rơm sao? Trước cái chết mà còn do dự đến bản sắc nam nhân..

Cả bốn người đều ngẩn ra. Trong ánh sáng tù mù từ ngoài ngõ hắt vào, một thân ảnh từ từ hiện ra tiến đến trước mắt bọn họ, từng bước đi đều duyên dáng và mềm mại như đang bước trên thảm hoa hồng, trong đêm tối ẩn hiện nhan sắc mê người, mái tóc dài sẫm màu phản chiếu ánh lên từng giọt ánh sáng lóng lánh uốn lượn theo từng nhịp bước chân. Một tên cướp tỉnh hồn lại cười khì khì, vẻ háo sắc lộ rõ ra trên nét mặt.

-Cô em đến đúng lúc lắm, lát anh sẽ chơi đùa với em..

-Dám sao?

Âm thanh vừa dứt, cả thân hình mềm mại đã tiến đến trước mặt, trong nháy mắt vang lên hai tiếng “Á”, “ố” đau đớn cùng tiếng kim loại rơi xuống nền đường leng keng. Hai tên cướp gập hẳn người sang một bên, ôm lấy cánh tay đau đớn vừa bị bẻ rồi từ từ đổ xuống trong con mắt kinh ngạc của hai đứa trẻ.

Hướng Dương vuỗi vuỗi hai bàn tay như phủi đi bụi bẩn, liếc mắt nhìn hai cô cậu còn đang sửng sốt, nhắc:

-Có em nào có số cảnh sát không? Mau gọi đi.

-Vâng, vâng.- Cậu bé đáp, vội vàng lấy điện thoại ra, đôi mắt như ngây rời khỏi khuôn mặt Dương, cúi xuống bấm số 113. Nhưng vừa ngẩng lên, cậu ngỡ ngàng, quay sang hỏi cô bạn gái bên cạnh còn đang ngơ ngẩn nhìn hai tên cướp nằm quằn quại trên mặt đất:

-Chị ấy đâu rồi nhỉ?

-Tớ cũng không biết. – Cô bạn lắc đầu.

Cậu cứ giữ vẻ mặt ngơ ngác như vậy cho đến khi các chú cảnh sát đến đưa hai tên cướp đi. Trong bản lời khai của nhân chứng và thủ phạm, cô gái có công hạ hai tên cướp có khuôn mặt cực kì xinh đẹp, dáng người cao khoảng mét bảy, cân đối như người mẫu, da trắng, mái tóc dài quá thắt lưng, dáng đi uyển chuyển, giọng nói vô cùng êm dịu dễ nghe..

Anh công an cuối cùng đã lấy xong khẩu cung, khi đọc lại bản lời khai, nhíu mày hỏi:

-Em có chắc đây là người đã ra tay đánh cướp mà không phải nhân vật tiểu thuyết đấy chứ?

-Em chắc chắn mà. – Cả hai cô cậu gật đầu khẳng định – Khi chúng em nhìn thấy chị ấy đều tưởng rằng chị ấy là vampire.

-Vampire?

-Vâng ạ, chính là ma cà rồng trong tiểu thuyết ấy. Chị ấy đánh hạ bọn cướp nhanh như chớp. Thật lợi hại.

Dương nằm trên ghế sô pha trong phòng khách. Bà đang gật gù giảng cho ông nghe về một số huyệt đạo dưỡng sinh, chẳng biết có tác dụng gì không nhưng hai người rất hứng thú. Dương cầm một tờ báo, một góc bên dưới là chuyên mục vụ án hàng tuần, cô khẽ nhếch mép mỉm cười khi đọc một bài trong đó. Lời phóng viên có vẻ rất hài hước khi trích dẫn nguyên lời nhân chứng suýt trở thành nạn nhân.

Vampire, vampire.. Đúng vậy, một nửa dòng máu trong người cô là vampire.

*        *

Ngồi trên con đò dập dềnh theo từng đợt sóng, Dương lặng yên nhìn ngắm con sông Hồng mênh mang phù sa đỏ, sau lưng đeo nguyên cây đàn ghita yêu quý, vật bất ly thân của cô. Dù đã về Việt Nam nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên cô theo ông bà về quê. Ông bà ngoại đang ngồi bên cạnh cô chuyện gẫu với vài người cùng làng tình cờ đi chung trên chuyến đò. Ông bà vốn là dân ngoại tỉnh, cứ mỗi dịp tết là lại về quê mấy ngày, dù sao năm nay cũng là lần đầu tiên cô cháu gái về thăm nên dĩ nhiên phải đưa cô theo cùng. Bố mẹ cô đã rời Việt Nam, chỉ còn Dương quyết định ở lại chơi với ông bà hết mùa đông, dù sao cô cũng yêu quý và trân trọng tình cảm yêu thương mà ông bà dành cho cô cháu gái, tiện thể đi thăm thú các danh lam thắng cảnh mà những lần trước về cô chưa đi thăm được. Nhưng đó là chuyện về sau của dịp tết, giờ đây, cô lắng nghe giọng bà đang trìu mến giới thiệu cô cháu gái:

-Cháu gái tôi đang học đại học bác ạ, vâng, bố cháu là người Ca-na-da nên cháu giống bố, mỗi tội đi bao nhiêu năm giờ mới chịu về thăm ông bà.

-Bà! – Dương ôm cánh tay của bà làm nũng – Cháu không cố ý mà, từ giờ nhất định cháu sẽ thường xuyên về thăm ông bà.

-Nhớ nhé! – Ông nói, vẻ vui sướng hiện ra qua khóe mắt hằn vết chân chim, cười với bà khách – Khổ bà ạ, có mỗi cô cháu gái nên phải chiều nó thôi.

Dương chợt thấy nao lòng, ông bà đã già, có duy nhất mẹ cô là con thì lại đi biền biệt bao nhiêu năm, ngay cả mình bây giờ mới có thể về gặp mặt ông bà được. Những lúc ông bà lật quyển anbum ảnh của cô từ nhỏ đến lớn mà mẹ gửi về, Dương thấy rõ sự trìu mến ánh lên trong ánh mắt già nua của ông bà, nhưng làm thế nào được đây, mỗi năm cô chỉ có thể trở về được một lần, vào mùa đông..

Chợt một tiếng hét thất thanh vang lên:

-Trời ơi con tôi!!!

Mọi người lao nhao đứng dậy hỏi han, mạn thuyền bên trái một bà mẹ trẻ khóc lóc rũ rượi, người ta phải giữ chặt lắm mới ngăn được cô ấy lao xuống sông. Thì ra con trai cô mới năm tuổi vừa ngã khỏi thuyền, lập tức chủ thuyền cho thuyền dừng lại, vài người đàn ông giỏi bơi lội đã lao ngay xuống sông tìm cứu đứa trẻ. Nhưng chưa kịp bơi xa thì trên thuyền đã lại một trận lao nhao nữa. Thật kì diệu, đứa trẻ hiện ra giữa sông, ngay chỗ vừa rơi xuống ban nãy, đỡ phía dưới là một cô gái lưng còn nhấp nhô đeo một túi đàn ghita to và nặng, chứng tỏ cô vội vàng xuống cứu đến nỗi quên cả tháo xuống chiếc đàn đeo trên lưng. Tiếng vỗ tay vang lên khi cô gái tiến lại thuyền, những người vừa nhảy xuống đỡ lấy đứa trẻ cho cô khỏi đuối sức. Bà ngoại gọi:

-Dương, Dương, mau lên đi, cháu xuống từ bao giờ vậy?

Quả đúng như vậy. Từ khi người mẹ kêu cứu cho đến khi Dương đỡ đứa trẻ xuất hiện giữa sông thậm chí còn không đến năm giây, nhanh đến kì lạ, cứ như cô gái đã chờ sẵn để đón lấy đứa trẻ vậy.

Dương trao đứa trẻ cho một người khác, rồi nói:

-Đồ của tôi rơi dưới sông mất rồi, phiền mọi người chờ một lát nhé.

Rồi không kịp để mọi người phản ứng, Dương lại lặn xuống sông, trên lưng vẫn mang theo cây đàn ghita.

Dương làm rơi gì dưới sông mà quan trọng đến vậy?

Đáp án là: không gì cả.

Chỉ là lòng hiếu kì của cô mà thôi.

Khi đưa tay đỡ lấy đứa bé, trong khoảnh khắc các luồng nước mang phù sa đục ngầu cuồn cuộn xoáy quanh hai người, đôi mắt Dương phát hiện thấy một tia sáng lóe lên dưới đáy sông.

Dĩ nhiên thị lực của cô không phải loại thường, cát bụi cùng nước không thể làm tổn hại đến mà thậm chí dưới nước cô cũng có thể thấy rất rõ ràng mọi vật. Cho nên khoảnh khắc nhìn thấy tia sáng ấy, Dương biết chắc mình không phải nhìn nhầm.

Cái gì vậy nhỉ?

Sợ đứa trẻ không ở lâu trong nước được, Dương đưa thằng bé lên rồi quay trở lại ngay. Cô muốn biết nó là gì, sẽ rất nhanh thôi.

Dưới đáy sông đục ngầu, hàng trăm tấn nước cuồn cuộn chảy, xung quanh Dương là những xoáy nước tử thần có thể hút vào và dìm chết bất cứ kẻ nào.

Chỉ trừ Dương ra.

Tất cả những điều đó với cô không là gì cả. Cô có thể ở dưới nước mà vẫn dễ chịu như trên bờ. Nếu muốn, cô có thể khiến cả dòng sông bay hơi ngay lập tức.

Vì cô có thể điều khiển nước.

Dương nhanh chóng tiến lại nơi có vật phát sáng ban nãy. Kia rồi, nằm lẫn giữa lớp cát là một mảnh đá dẹt dẹt hình bán nguyệt sáng lóng lánh. Dương nhặt lên. Nó có hoa văn khá tinh xảo, giống như là ngọc bội trong những bộ phim Trung Quốc mà cô đã xem, một cổ vật chăng? Nhưng tại sao ở dưới đáy sông lại không bị cát chôn vùi? Hay là của ai đó vừa đánh rơi?

Dương vừa định quay trở lại thuyền thì bỗng nhiên vật lạ có phản ứng. Lúc đầu là sáng long lanh nhè nhẹ, rồi cường độ sáng cứ mạnh dần lên, cho đến khi mắt Dương không còn nhìn thấy gì cả, xung quanh cô chỉ còn là một màn sáng trắng. Thật may chỉ một lát rồi ánh sáng yếu dần, vật lạ chỉ còn là một mảnh đá bình thường.

Dương cất mảnh đá vào túi áo rồi nhanh chóng bơi lên, mọi người thấy cô dưới này lâu sẽ lo lắng chết mất thôi.

Thế nhưng, trên mặt sông sao lại vắng lặng thế này? Con thuyền đâu? Mọi người đâu hết cả rồi?

Advertisements

2 thoughts on “Hướng Dương của tôi – chap 2

Còmmen cái nào.. ^ ^...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s