Trọng sinh Chu Chỉ Nhược – chương 53.2

CHƯƠNG 53: Ân Ly vấn tình nan Thất hiệp (2)

Edit: Rùa River

 

Không đợi Ân Ly kịp trả lời, từ phía đông bắc một ngọn lửa xanh bay vọt lên tận mây. Mạc Thanh Cốc nhíu mày, lạnh nhạt nói: “Chưởng môn Diệt Tuyệt , là tín hiệu cầu cứu của Võ Đang, có lẽ là Tống Thanh Thư cháu ta bị vây rồi, tại hạ xin cáo từ.” Nói xong xoay người ôm quyền hành lễ chào mọi người rồi chạy về hướng ngọn lửa.

Một buổi nghênh đón đang vui vẻ như vậy, bị Ân Ly làm cho không vui mà tan, khiến cho quan hệ với Võ Đang lại gợn sóng, Diệt Tuyệt lạnh lùng liếc Ân Ly, Đinh Mẫn Quân, lại vẫy Tĩnh Hư, Tĩnh Huyền tiếp tục tiến lên. Chúng đệ tử Nga Mi đi theo tiến đến, ta biết phía trước nhất định là có chém giết, cố tình ở lại nhóm sau, thu thập hành lý lương khô các loại tạp vật, cố ý đi chậm muốn tránh né nhìn phải cảnh giết chóc.

Thu dọn xong mọi thứ, rồi cũng đuổi theo đến đó, lúc này giao chiến đã xong, quả nhiên giống như trong nguyên tác Tống Thanh Thư gặp phải ba nô bộc dưới tay Ân Thiên Chính là Ân Vô Phúc, Ân Vô Lộc, Ân Vô Thọ, Ân Vô Thọ bị Ân Ly đâm một chiêu Thiên Châu Vạn Độc Thủ đuổi chạy, bị Diệt Tuyệt sư thái suýt nữa chém đứt ngón tay, may là ngón tay cô ta mang bao thép, mà không khí xấu hổ ban nãy giữa hai bên cũng trở lại, Mạc Thanh Cốc không nói gì, để mặc cho Tống Thanh Thư phát huy trình giao tiếp.

Ta đeo nhiều hành lý nặng nề đi đến, cũng may mà có mấy đệ tử chạy đến đỡ giùm, thấy Mạc Thanh Cốc đứng bên ngoài, Tống Thanh thư đang tiếp đón mọi người phái Nga Mi, tiêu sái tự nhiên, Trương Vô Kỵ thì đang cầm tay Ân Ly xem vết thương, cẩn thận xem xét che chở cũng không chú ý đến bên này. Ta cũng không để ý, chỉ chăm chú đánh giá Tống Thanh Thư đã hai năm không gặp.

Chỉ thấy hắn đã giấu hết vẻ nghịch ngợm ương bướng hồi còn ở Võ Đang, y phục màu nguyệt bạch, đầu cột tóc bằng một sợi dây lụa, mi thanh mục tú, phong thái tiêu sái tự nhiên. Nhìn bộ dáng hắn trang ra trước mặt Diệt Tuyệt sư thái, ta không khỏi nhếch miệng đến bên cạnh Mạc Thanh Cốc, kéo tay áo hắn, nói: “Thất thúc, tên kia chính là con khỉ nghịch ngợm ở  trên núi Võ Đang sao? Sao chẳng giống chút nào!”

“À! Đúng là con khỉ hư đó, nhưng hắn mặc quần áo người vào, đi ra ngoài đóng giả người ta!” Mạc Thanh Cốc thấy ta đến bên cạnh, trên mặt vẻ giận dữ cùng lạnh lùng đều tan biến, nghe ta nói xấu Tống Thanh Thư cũng hiểu ý, biết chúng ta khi đi học thường trêu đùa nhau, từ đó đến giờ khó có được cơ hội trêu ghẹo hắn.

Ta đứng bên Mạc Thanh Cốc, mới phát hiện ra ta đã mười bảy tuổi, đã gần trưởng thành, tuy cao một mét sáu mấy nhưng vẫn không đến cằm Mạc Thanh Cốc, cố ý tỏ vẻ ai oán nhìn hắn, khiến cho hắn xem đến trong lòng sợ hãi khó hiểu, mới hỏi giọng làm nũng: “Thất thúc thúc, vì sao cháu so với thúc lại thấp hơn nhiều vậy? Hai năm trước người ta rõ ràng cao đến vai thúc rồi, sao hai năm rồi mà vẫn thấp mãi không cao nổi a!”

“Đúng rồi, hai năm trước Chỉ Nhược đứng trước cọc đòi so chiều cao với Thất thúc, lại còn làm nũng, mau nghiêm túc lại đi, lớn rồi không sợ người ta cười sao?” Mạc Thanh Cốc khẽ cúi đầu, bị câu nói của ta làm cho sợ hãi, vội nói cứng, che giấu xấu hổ trong lòng.

Ta buồn cười nhìn bộ dáng Mạc Thanh Cốc, Võ Đang thất hiệp mỗi người đều thực tốt, cũng rất chính nhân quân tử. Hiện tại rất thú vị nha, trước kia cả ngày ta chọc cười đùa nghịch mọi người cũng sẽ không mở miệng nói gì. Không hiểu Tống Thanh Thư giống ai, nhớ đến vừa rồi hơn mười cô nàng Nga Mi xinh đẹp đến tiếp đón hắn, bộ dáng cực kỳ dịu dàng ân cần, ta nhỏ giọng ghé vào tai Thất thúc nói thầm: “Thất thúc, vừa rồi các mỹ nhân hiến nghệ thúc thấy thế nào? Không biết thúc thấy cơm của vị sư tỷ nào ăn ngon nhất? Thúc vừa ý ai nhất?” Ta nói xong mới ý thức được chính mình đang làm gì, hắn cũng không phải bạn bè thời hiện đại có thể tùy tiện nói đùa, mà là chính nhân quân tử, là đại hiệp, đệ tử đại diện của Võ Đang, cũng không phải là kẻ vãn bối nào để mà đùa cợt.

“Chu Chỉ Nhược, ở Nga Mi học lộn xộn những gì vậy? Những lời này một cô nương làm sao có thể nói ra được?”

Mạc Thanh Cốc không dám tin những gì nghe thấy, nổi giận ngay cả họ ta cũng kêu ra, bất quá nếu mặt hắn không đỏ, tim không đập tăng tốc thình thình thì ta cũng tưởng là giận thật, ta nhìn Mạc Thanh Cốc bộ dáng tức giận, trộm nghĩ.

Không khỏi thầm than mình thật là ngốc, vội cầm tay Mạc Thanh Cốc, nhỏ giọng giải thích: “Cháu xin lỗi, Thất thúc, chỉ là thuận miệng nói ra thôi, lần sau tuyệt đối sẽ không tái phạm nữa. Bất quá vừa rồi đúng là có mấy vị sư tỷ thực không tồi a, như Triệu Linh Châu sư tỷ chẳng hạn, rất dịu dàng nha!” Ta nhỏ giọng nói, nhưng làm sao lại chuyển thành trêu ghẹo hắn rồi, thực là, tính tình bộc phát không tốt chút nào.

Mạc Thanh Cốc thế nhưng lại không biết Chỉ Nhược đang nói gì, chỉ cảm thấy bàn tay đang nắm lấy tay hắn kia, mát dịu như ngọc, mềm mại như nhung, khiến cho hắn đã chạm vào liền không muốn buông tay, cho nên cũng không biết vừa rồi chủ nhân của bàn tay ấy đang nói cái gì. Nhìn đôi mắt trong như nước hồ thu mà sáng ngời tinh nghịch kia, hắn bỗng nhiên ý thức được, Chỉ Nhược đã lớn lên rồi, trong lòng chợt thấy mất mát, nghĩ về mình lại không khỏi tự giễu, đã sắp bốn mươi rồi, già nhanh vậy sao?

Mạc Thanh Cốc nghĩ đến đó, lập tức ỉu xìu, tâm loạn như ma, cũng không biết mình muốn gì nữa, tay tự động thoát khỏi tay Chỉ Nhược, gọi Tống Thanh Thư đang say sưa đàm chính luận bên kia: “Thanh Thư, chúng ta đi thôi!”

“Phái Không Động dự định hôm nay giữa trưa thì đến, nhưng bây giờ còn chưa thấy đâu, chỉ sợ có chuyện. Thất sư thúc, không bằng chúng ta tiện đường cùng đồng hành với các tiền bối phái Nga Mi đi luôn!” Tống Thanh Thư thấy Mạc Thanh Cốc sắc mặt lãnh đạm, đối Nga Mi thực xa cách, biết rằng có chuyện hiềm khích, giờ phút này lại thấy Mạc sư thúc bộ dáng bối rối thất thố, một cảnh hiếm thấy.

Hắn kém Mạc Thanh Cốc hơn mười tuổi, cảm tình như cha anh, Mạc Thanh Cốc trừ lúc Ngũ sư thúc ra đi mới lộ ra vẻ bối rối, bi thương, còn lại thường ngày hết thảy đều trấn tĩnh tự nhiên, lạnh nhạt tự tại, hiếm có điều gì khiến hắn trở nên thất hồn lạc phách như vậy. Không biết vừa rồi nghênh đón Nga Mi đã xảy ra chuyện gì, thần sắc của Diệt Tuyệt sư thái cũng không tốt lắm, hắn nhất định phải tìm hiểu chuyện gì xảy ra, cho nên tìm cớ để lưu lại tìm hiểu rõ ràng.

Mạc Thanh Cốc đứng bên cạnh Chỉ Nhược không nói gì, nghĩ đến trường sinh tử đại chiến sắp tới. Hắn mâu thuẫn với Diệt Tuyệt, bà ta tất nhiên sẽ không chịu bỏ hết sức để bảo vệ Chỉ Nhược, có lẽ nên tạm thời lưu lại chiếu cố Chỉ Nhược một chút. Với võ công của các sư huynh thì cũng khó có đối thủ, ma giáo cũng chỉ có Tả Hữu hộ pháp, Tứ Đại pháp vương có thể sánh cùng, Mạc Thanh Cốc tự tin về điều này.

Diệt Tuyệt sư thái cùng đám đệ tử Nga Mi, Trương Vô Kỵ và Ân Ly thấy Mạc Thanh Cốc nghe theo Tống Thanh Thư như vậy, bất giác đều nghĩ hắn nhất định được chọn kế thừa phái Võ Đang. Theo sát bên cạnh Mạc Thanh Cốc, đang đi theo hướng tây, Tống Thanh Thư bỗng bước nhanh lên đỉnh đồi cát cao nhất. Tĩnh Huyền ngạc nhiên, vội phất tay trái, hai gã đệ tử ngoại môn của Nga Mi cũng vội chạy theo, tỏ ra không chịu thua kém.

Mấy người trèo lên đỉnh, không khỏi cùng hô lên kinh ngạc, chỉ thấy sườn phía tây đồi cát, hơn ba mươi xác chết nằm la liệt. Mọi người thấy ba người kinh hoàng đều vội vã chạy lên đồi cát, biết nơi đó nhất định có thảm trạng. Mạc Thanh Cốc thấy ta tay nắm chặt vạt áo, cúi đầu không nói cũng không tiến lên, trong đầu suy nghĩ liền hiểu được sao ta lại như vậy, xoa đầu ta cũng không ép ta phải đi cùng, xoay người trèo lên đồi.

Mạc Thanh Cốc hành tẩu giang hồ đã lâu, lục hiệp cũng từng nhiều lần gặp mai phục của ma giáo, biết rõ nhiều thủ đoạn của bọn họ, đám người chết này già có trẻ có, không bị vỡ đầu thì cũng lõm ngực, tưởng chừng như bị đánh bằng những cây gậy thật lớn, nhíu mày nói: “Là Phiên Dương bang ở Giang Tây bị chết bởi thủ đoạn của Cự Mộc Kỳ của ma giáo.”

“Phiên Dương bang đến đây làm gì? Quí phái gọi họ đến chăng?” Diệt Tuyệt sư thái nhíu mày hỏi, lời nói có chiều không vui. Trong võ lâm, các danh môn chính phái đối với các bang hội có chiều rẻ rúng, Diệt Tuyệt sư thái kiêu ngạo không muốn cùng chung với họ thành một phe.

Mạc Thanh Cốc vì tranh luận ban nãy, vốn đã không muốn trả lời Diệt Tuyệt, thấy trong lời bà ta có ý trách Võ Đang cũng không thèm nói. Tống Thanh Thư biết Thất sư thúc tính tình thẳng thắn, hắn không trả lời nhất định là có điều tức giận Diệt Tuyệt, lập tức giải vây nói: “Không ai mời Phiên Dương bang cả, có điều Lưu bang chủ của Phiên Dương bang là đệ tử ký danh của phái Không Động, chắc là họ nghe thấy lục môn phái vi tiễu Quang Minh Đính, nên tự nguyện đến giúp, vì sư môn góp một tay.”

Diệt Tuyệt sư thái hừ một tiếng, không nói thêm nữa. Đợi cho mọi người đem thi thể bang chúng bang Phiên Dương đem chôn cất xong xuôi, ta mới từ dưới chân đồi chạy lại, theo mọi người chuẩn bị tiếp tục đi. Đột nhiên đột nhiên ngôi mộ tận cùng phía tây vỡ ra, trong đám cát bụi mù mịt một người nhảy ra, chộp ngay một nam đệ tử đứng cạnh đó vụt chạy đi.

Ai nấy đều kinh ngạc đến ngây người, bảy tám nữ đệ tử phái Nga Mi kêu lên thất thanh. Diệt Tuyệt sư thái, Mạc Thanh Cốc, Tống Thanh Thư, Tĩnh Nghi, Tĩnh Huyền, Tĩnh Trần sáu người đều vọt lên đuổi theo. Ta đứng trong đám người, thấy rõ ràng đó chính là Thanh Dực Bức Vương  ma giáo, hắn đã quăng cái chăn rách kia đi, mặc giả y phục bang chúng Phiên Dương bang, nằm lẫn trong đám xác người, nín thở giả chết, tuy nhiên không thể gạt được ánh mắt của ta.

Thấy mấy người đứng đầu đều đã đuổi theo, ta lo còn có kẻ khác ẩn núp, vội đến chỗ Đinh Mẫn Quân nói: “Xin Nhị sư tỷ ra lệnh đuổi theo, quanh đây chỉ sợ còn có cao thủ ma giáo ẩn núp.”

“Đi!” Đinh Mẫn Quân quả nhiên không ngoài ý định của ta, đắc ý dương dương phất tay ra lệnh. Tô Mộng Thanh, Phương Bích Lâm tuy mặt không phục nhưng cũng biết lúc này không phải thời điểm tranh quyền, mỗi lúc đều có thể có cao thủ ma giáo tấn công, không có Diệt Tuyệt sư thái, Mạc Thanh Cốc ở đây, cả đám còn lại này chỉ có thể cẩn thận đề phòng.

Mọi người còn lại nhanh chóng đuổi theo, xa xa có thể nhìn thấy sáu người chạy song song đuổi theo Vi Nhất Tiếu. Vi Nhất Tiếu cắp theo người bị đuổi luẩn quẩn quanh đồi cát, chạy độ hơn nửa vòng liền biến thành hai trước hai giữa hai sau, Mạc Thanh Cốc và Diệt Tuyệt ở phía trước, Tống Thanh Thư cùng Tĩnh Nghi ở giữa, Tĩnh Huyền và Tĩnh Trần chạy sau cùng.

Tuy nhiên Thanh Dực Bức Vương khinh công cao, đúng là thế thượng vô song, tuy trong tay ôm thêm một người đàn ông, nhưng vẫn nhanh vô cùng, Mạc Thanh Cốc, Diệt Tuyệt sư thái nội lực tuy cao, khinh công Võ Đang Thê Vân Túng tuy khó có ai bì kịp nhưng chạy khoảng cách ngắn nên không phải đối thủ của Vi Nhất Tiếu, nếu là chạy đường trường thì ngược lại, Vi Nhất Tiếu lại không thể so sánh.

Trong thời gian ngắn làm sao đuổi kịp đây? Vòng thứ hai gần hết, Tống Thanh Thư liền đứng lại, kêu lên: “Triệu Linh Châu sư thúc, Phương Bích Lâm sư thúc, xin đến tại Ly vị ngăn đường. Đinh Mẫn Quân sư thúc, Lý Minh Hà sư thúc, xin đứng ở Chấn vị chặn lại…” Hắn thuận mồm kêu lên, ra lệnh cho hơn ba mươi đệ tử phái Nga Mi chia ra chiếm giữa các phương vị bát quái. Chúng đệ tử Nga Mi đang chẳng khác nào rắn mất đầu, nghe hắn ra lệnh đầy vẻ uy nghiêm, ai nấy lập tức tuân theo.

Trong tình thế đó, Thanh Dực Bức Vương Vi Nhất Tiếu không còn cách nào có thể chạy vòng tròn được nữa, cất tiếng phá lên cười, cầm người đang cắp trong tay tung lên không, rồi bỏ chạy mất. Diệt Tuyệt sư thái đưa tay đón lấy người đệ tử từ trên không rơi xuống, chỉ nghe tiếng của Vi Nhất Tiếu từ xa vọng lại: “Phái Nga Mi có được nhân tài như thế, Diệt Tuyện lão ni quả thật không vừa.”

Câu đó rõ ràng khen ngợi Tống Thanh Thư. Diệt Tuyệt sư thái mặt sầm xuống, nhìn lại người đệ tử, thấy cổ họng hắn máu me đầm đìa, lộ ra hai hàng vết răng, hiển nhiên đã chết rồi. Tuy ta không phải lần đầu nhìn thấy người chết, nhưng nhìn thấy cảnh này, tay bất giác nắm chặt lại, cổ họng muốn nôn, một người ban nãy còn sống sờ sờ khỏe mạnh, hiện giờ đã lìa khỏi cõi đời.

Ta cố nén lại cảm giác muốn nôn, tự an ủi mình không cần thương tâm, không cần giận dữ, Nga Mi hôm nay có người chết, nhưng người Minh giáo chết trong tay Diệt Tuyệt sư thái cũng quá mười người, nghĩ đến mấy người Minh giáo đã thả bồ câu gửi thư đi cầu cứu, khẳng khái tự sát, đúng là không ai có tư cách cướp đoạt mạng sống người khác, còn lấy cái cớ giúp người mà báo tư thù, giết hại người khác.

Diệt Tuyệt sư thái không biết ta đang nghĩ gì, nếu không chỉ sợ muốn đánh chết ta luôn. Mọi người vây quanh bà ta, lặng yên không ai nói một lời. Một lúc lâu sau, Mạc Thanh Cốc nói: “Vừa rồi chính là Thanh Dực Bức Vương Vi Nhất Tiếu, nghe nói rằng, Thanh Dực Bức Vương này mỗi khi thi triển võ công, thì phải uống máu nóng của một người sống, lời đó quả thật không giả. Chỉ tiếc rằng vị này … ai …”

Diệt Tuyệt sư thái vừa xấu hổ vừa căm giận. Từ khi bà ta tiếp nhiệm chưởng môn đến nay, phái Nga Mi chưa từng bị bẽ bàng như thế bao giờ, đệ tử bị địch nhân hút máu chết, thế nhưng mặt mũi kẻ địch ra sao cũng chưa nhìn rõ.

Bà ta đứng thẫn thờ một hồi rồi trừng mắt hỏi Tống Thanh Thư: “Tên tuổi của bao nhiêu môn hạ đệ tử của ta, sao ngươi biết được?”

“Lúc nãy Tĩnh Huyền sư thúc có đưa đệ tử đến chào hỏi qua.” Tống Thanh Thư biết Diệt Tuyệt sư thái tâm tình không tốt, nhẹ giọng đáp.

Diệt Tuyệt sư thái lạnh lùng nói: “Hừ, nhập nhĩ bất vong (nghe vào tai thì không quên)! Phái Nga Mi ta làm sao có được nhân tài như thế?”

Mạc Thanh Cốc và Tống Thanh Thư đều ngứa mắt mà không nói được gì, lão ni cô thẹn quá hóa giận, mà lại trút lên người Tống Thanh Thư vừa ra tay giúp đỡ Nga Mi như vậy. Trương Vô Kỵ và Ân Ly đang thờ ơ xem chiến cũng thần tình không thể tin lại có hạng người vô lý như thế.

“Hừ, cao thủ ma giáo trừ giáo chủ ra, trên có Tả Hữu hộ pháp, tứ đại pháp vương, Ngũ Hành kỳ cùng Ngũ tán nhân, giáo chủ ma giáo là Dương Đỉnh Thiên mất tích không rõ, không đủ gây sức uy hiếp, Tả Hữu hộ pháp Tiêu Dao nhị tiên, Tả sứ Dương Tiêu, Hữu sứ Phạm Dao võ công tuyệt không dưới Đại sư huynh bổn môn…” Mạc Thanh Cốc thấy mọi người bị Thanh Dực Bức Vương Vi Nhất Tiếu chọc phá, thấp giọng phân tích.

Diệt Tuyệt sư thái chỉ biết tức giận, ngay cả chút kế hoạch sách lược đều không có, xem tình hình vừa rồi, đám đông đệ tử ngay cả vây đánh địch nhân cũng luống cuống, không phải để các đệ tử tự tìm chết hay sao? Lập hướng về phía mọi người nói qua về các cao thủ Minh giáo.

Đêm đó hạ trại nghỉ ngơi, ta giúp mọi người lấy lương khô thức ăn ra phân phát, đến bên cạnh Mạc Thanh Cốc, thấy hắn tâm tình rất thấp, lạnh lùng không nói gì, trong lòng vô cùng không thích bộ dáng hắn như vậy. Ta lắc lắc tay hắn, ngồi xuống bên cạnh ghé sát vào tai hắn nói: “Thất thúc, mau xem, tiểu tử Thanh Thư thông minh, lại có trò gì kìa!”

Mạc Thanh Cốc sắc mặt phiếm hồng, khẽ nhích người, thấy ta ôm cánh tay hắn, trộm chỉ vào Thanh Thư cho hắn nhìn, Mạc Thanh Cốc thuận mắt nhìn lại, thấy Tống Thanh Thư cung kính đến chỗ Diệt Tuyệt sư thái, hành lễ, vẻ mặt thật là cung kính nói cái gì đó, Diệt Tuyệt  sư thái mặt vẫn lạnh tanh không nói gì.

Tống Thanh Thư không để tâm, đến cạnh mấy đệ tử Nga Mi nói gì đó, khiến cho các đệ tử đều chú ý đến, ngay cả Đinh Mẫn Quân và Tô Mộng Thanh kiêu ngạo đều không thoát nổi lực hấp dẫn. Ta xem mà cười thầm, tất cả mọi người đều bị gương mặt tuấn tú của hắn đánh lừa, tên kia láu lỉnh lắm! Cẩn thận không biết mình bị bán còn cống thêm tiền cho hắn.

“Hừ! Hắn nịnh nọt lấy lòng, có cái gì mà xem!”

Mạc Thanh Cốc cũng biết rõ tính tình sư điệt hắn, thấy mọi người náo nhiệt vây quanh tên kia, khóe miệng cũng không tự giác nhếch lên, ẩn ý cười. Quả nhiên Tống Thanh Thư ở bên kia gây chú ý, rồi rút ra một thanh trường kiếm múa mấy chiêu, sử ra chiêu kinh điển “Khinh La Tiểu Phiến”, còn cố ý tỏ vẻ nhăn nhó, chẳng những không khiến mọi người thấy phản cảm mà ai cũng cười to vui vẻ.

Ngay cả ghê gớm như Đinh Mẫn Quân cũng bị hắn lừa, thấy hắn tỏ ra không thành thạo còn đứng dậy nhịn đau diễn cho hắn xem. Tống Thanh Thư tâng kiếm pháp Diệt Tuyệt sư thái lên hàng thứ hai thiên hạ, ngoại trừ Trương Tam Phong thì không ai có thể so sánh, quả nhiên Diệt Tuyệt sư thái đang tức giận không thèm nói gì cùng đổi sắc mặt đi đến, biểu diễn kiếm pháp tinh diệu, ngay cả tay kiếm kiếm pháp xuất sắc nhất của Võ Đang Mạc Thanh Cốc cũng tán thưởng không thôi. Tống Thanh Thư đang từ lấy lòng cũng biến thành thật tâm thỉnh giáo, Diệt Tuyệt sư thái cũng quái dị, khi không tức giận, Tống Thanh Thư hỏi cái gì cũng đều chỉ bảo rõ ràng, so với truyền thụ cho đồ đệ của mình còn tận tâm hơn.

Tống Thanh Thư tuy không luyện Đại Vô Tướng công nhưng vận hắn khá hơn mấy người cha chú thế hệ trước, từ nhỏ đã được luyện tập Thuần Dương Vô Cực công, Tống đại hiệp và mấy người huynh đệ đều sau mười tuổi mới được học. Tống Thanh Thư tu vi hiện tại đã rất tốt, cũng rất thông minh, câu nào cũng hỏi toàn những chỗ hiểm hóc. Chúng đệ tử phái Nga Mi vây quanh hai người, thấy sư phụ thi triển mỗi chiêu mỗi thế, không chiêu nào không tinh ảo, cực kỳ cao siêu, có người bái sư đã trên mười năm, nhưng cũng chưa từng thấy bà ta biểu lộ thần kỹ như thế bao giờ.

“Sao cháu không nhìn mà học hỏi xem? Diệt Tuyệt sư thái kiếm pháp quả thật tinh diệu.” Mạc Thanh Cốc thấy ta ngồi bên cạnh chỉ lo tiếp thêm củi vào đống lửa mà không để tâm đến mọi người đang đông vui đằng kia, khó hiểu hỏi.

Xem Mạc Thanh Cốc vẻ mặt khó hiểu, ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn: “Cháu chỉ là con nhà nông gia bình thường, không muốn làm đại hiệp, không muốn trên giang hồ uy phong, dùng máu và sinh mạng của người khác để dựng nên danh tiếng cho mình. Cháu chỉ muốn một điều, là cùng cha sống một cuộc sống yên bình, không có chém giết, đã chết bao nhiêu người rồi, bọn họ chẳng lẽ mắc tội không thể tha? So với quan binh Mông Cổ tra tấn chém giết người Hán chúng ta còn đáng chết hơn sao?”

Mạc Thanh Cốc nhìn ta hỏi, im lặng không nói gì. Đống lửa cháy to thực nóng, xua tan khí lạnh mùa đông. Mạc Thanh Cốc không biết, có một kẻ khác đang nằm phía xa xa trên tuyết cũng đang lắng nghe, hai mắt từ từ khép lại tựa như đang ngủ. Trương Vô Kỵ hơi nghênh tai, con ngươi chuyển động, ngực nhẹ nhàng phập phồng, trên mặt hiện rõ vẻ nghi vấn.

Advertisements

17 thoughts on “Trọng sinh Chu Chỉ Nhược – chương 53.2

  1. songjin

    oh, hn hụt tem.
    oh, thế là k ai biết CN 1 thân võ công đầy mình ak??? tiếc thật!
    còn cái tên TVK k nằm đó mà ngủ đi còn nghi vấn cái chi trời?

    1. Rùa River Tác giả bài viết

      hì hì, ko biết thì Mạc ca mới có cớ để mà ở lại bảo vệ chứ, nếu biết giỏi rồi, lại bảo hok cần nữa thì… aizz… hết cơ hội mất tiêu..
      Hix, Trương Vô Kỵ nghe thấy câu mà Chỉ nhược hỏi đó, có lẽ sau này vì thế mà thống nhất Minh giáo và võ lâm, chống Mông cổ chăng? ^^D.

      1. songjin

        ukm, có lẽ vì câu nói của CN mà sẽ có 1 trang tuấn kiệt ra đời.*hắc hắc*.
        mà Mạc ca vs CN đang cháu-thúc thế này k biết khi chuyển thành thiếp-chàng sẽ thế nào…hehe.
        (Mạc ca có khi cứ tưởng bở mình kiếm đc vợ trẻ nào biết vợ mình so vs mình tuổi tác chỉ có hơn chứ k kém nha.^^)

  2. eoo

    Mạc Thanh Cốc trong nguyên tác là bị Tống Thanh Thư hại chết phải không? Bà tác giả này chọn người là người yêu Chỉ Nhược cũng không phết.

    Thanks rùa! Hay quá!

  3. loveyou

    Chậc… Ta thấy bà Diệt Tuyệt sư thái cứ hay phân biệt chính tà, mà bản thân mình mang danh chính thì ích kỷ độc ác… có sư phụ nào lại phái đệ tử của mình báo thù riêng ko chứ. =_=”‘ Hic…Hic… Y_Y Ta đọc khúc Mạc Thanh Cốc đã ba mấy tuổi thấy…muốn xỉu… Chỉ Nhược hình như mới có 17 tuổi thì phải…Cách tuổi nhau xa quá…Thanks nàng ♥♥ :X

      1. Rùa River Tác giả bài viết

        Thất thúc 34, Chỉ Nhược 18, hơn nhau có 16 tuổi, hehe.. mà lại luyện cái môn của phái Tiêu Dao, càng ngày càng trẻ ra ấy chứ. ^^.

  4. Tịch Yên

    Nói thật là mình nghĩ bạn Vô Kỵ đang ganh tức sự thân thiết giữa Nhược với thất thúc của bạn ấy =)))))))))))

Còmmen cái nào.. ^ ^...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s