Trọng sinh Chu Chỉ Nhược – phiên ngoại 4 (2)

Phiên ngoại 4: Gặp nhau (2)

Edit: Rùa River

 

“Ai biết được ngày đã định như thế rồi mà trùng hợp lại không thấy Trương Vô Kỵ, đúng rồi, lần này mọi người ra ngoài có tra được chuyện gì xảy ra không? Vô Kỵ khi ở Thiếu Lâm còn rất tốt, làm sao có thể đột nhiên quyết định ẩn cư? Minh giáo hiện giờ có chính tà hai đường cùng duy trì, tình thế tốt nhất, ta cũng không nghe nói có gì khó khăn a!”

Chỉ Nhược vốn muốn hỏi chuyện lá thư kết thúc của Ỷ Thiên như thế nào, truyện hết ở chỗ Triệu Mẫn muốn Trương Vô Kỵ vẽ mi cho nàng, nhưng nhân sinh mấy chục năm, tùy lúc đều có thể gặp chuyện xấu, công chúa và hoàng tử không có khả năng vĩnh viễn lúc nào cũng hạnh phúc, bởi vì cuộc sống là thử thách, giàu nghèo, địa vị, quyền thế tạm thời có thể bỏ qua, nhưng ở chung lâu dài, dần dần mâu thuẫn sẽ hiển hiện.

Mạc Thanh Cốc nhướng mày, hiển nhiên có chút khó chịu, giọng cũng trở về bình thản như thường ngày, có chút không vui nói:

“Đều là chúng ta từ khi vợ chồng Ngũ sư huynh qua đời, vì Vô Kỵ bị thương mà luôn chiều hắn, muốn gì được nấy, ít có dạy dỗ khiến bây giờ hắn tùy hứng như vậy, chúng ta xuống núi theo đường từ Thiếu Lâm đi Hào Châu tìm hiểu, Vô Kỵ lúc có mọi người trong Minh giáo đi cùng vẫn tốt, cho đến khi bọn Hữu sứ Pháp Vương đều đến các nơi đốc chiến, chỉ còn Vô Kỵ cùng Tiểu Chiêu cô nương và quận chúa Thát tử kia cùng đến Hào Châu. Ngày thứ hai ba người ra khỏi thành, cũng gửi thư về cho Minh giáo, Võ Đang, Thiên Ưng giáo nói muốn ẩn cư, sau đó không thấy bóng dáng đâu nữa, chúng ta nghi ngờ ở Hào Châu đã xảy ra biến cố gì đó, Vô Kỵ liệu có phải bị người khác ám toán, liền âm thầm điều tra trong nghĩa quân ở Hào Châu, sau mới biết vì nghĩa quân tướng lĩnh đều phản đối Vô Kỵ có liên quan đến quận chúa Thát tử kia, thái độ mặt mày đều tỏ ra không vừa lòng, thường xuyên qua lại không biết vì sao đêm đó liền nổ ra tranh chấp, Vô Kỵ mang theo hai người ra khỏi thành Hào Châu, từ bỏ vị trí giáo chủ.”

“Như vậy trong đó nhất định có hiểu lầm hay âm mưu gì đó. Chàng nghĩ xem Vô Kỵ bởi vì Triệu Mẫn mà bỏ rơi Ân Ly ngay tại hôn lễ, người trong Minh giáo và Ưng Vương đều không nói gì, tại sao về sau lại xuất hiện mấy tướng lĩnh có gan tranh cãi với hắn, cuối cùng khiến hắn tức giận quy ẩn? Việc này rất khó nói, phàm là tướng lãnh đều là hạng người tâm tư linh hoạt, tinh thông mưu quyền, sự việc không có khả năng đơn giản như vậy, chỉ vì như thế mà xảy ra phân tranh được.”

Chỉ Nhược biết là do Chu Nguyên Chương giở trò. Hắn cũng là kẻ vô cùng ngoan độc, đăng cơ được vài năm liền sát hại công thần, lập ra Cẩm Y Thân Quân Đô Chỉ Huy sứ, nói là để giám thị, điều tra, trấn áp quan lại, kỳ thực là dùng thế lực mạnh này âm thầm gây suy yếu các thế lực giang hồ, đến thời Minh Thành Tổ lại sai thái giám bên mình lập ra Đông Xưởng, bắt đầu tiêu diệt các môn phái không nghe theo lệnh triều đình.

Bởi hai hoàng đế này đều dùng sức giang hồ mà đoạt được thiên hạ nên sợ hãi người khác cũng dùng thế lực này đánh lại mình, Cẩm Y vệ do Chu Nguyên Chương thành lập cũng giống người quan phủ được gọi là chó săn triều đình, giang hồ và triều đình hai bên luôn đối kháng, kéo dài mãi cho đến thời kỳ Thanh mạt. Theo một loạt truyện Kim Dung có thể thấy được, thời Minh còn đỡ chút, võ lâm còn giữ lại được Thiếu Lâm, các phái khác hoặc bị quan phủ chèn ép khiến suy yếu, hoặc diệt phái, hoặc thành loại tam lưu, lục đại môn phái cũng phải chuyển thành Ngũ Nhạc kiếm phái.

Thời Minh mạt đã không còn môn phái nào ra hồn giống như thời hiện đại, các môn phái đều không còn tự lập, trừ Thiếu Lâm đầu nhập vào thế lực của triều đình còn có thể bảo toàn, nhưng truyền thụ võ nghệ càng bị xét nét nghiêm cẩn, trong giang hồ cũng chỉ có vài cao thủ nổi danh, đến đời Thanh thì võ lâm đã trăm không còn được một, chỉ một Trần Gia Lạc xét ra thì không đến loại nhất lưu thời Ỷ Thiên cũng thành cao thủ đứng đầu, tình hình đó không cần phải nói nhiều thêm nữa.

Võ lâm lưu lạc, nhân tài điêu linh, mà nguyên nhân cũng vì đầu thời Minh bị đàn áp, Chu Nguyên Chương thực lực không thể coi thường, nếu trước đây nàng có thể giả như cái gì cũng không biết, lúc nguy nan có thể mang theo cha đi ẩn cư cũng xong, dù sao võ công nàng hiện thời có thể đủ để tự bảo vệ mình.

Nhưng hiện tại, nàng nếu đã quyết định gả cho Mạc Thanh Cốc, sẽ không bao giờ tách khỏi Võ Đang, cùng vinh cùng nhục. Diễn biến trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký đã xong, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục, cũng nên sớm chuẩn bị cho tương lai gặp nguy hiểm như thế. Cho dù Chu Nguyên Chương e ngại vì võ công Trương Tam Phong và thực lực của Võ Đang mà không dám khó xử, nhưng về sau thì sao? Nàng sẽ thành thân, sẽ có con cái với Mạc Thanh Cốc, vạn nhất thế hệ sau không bằng thế trước, nàng có thể để con cháu mình bị người ta giết hại hay sao? Những điều đó đều không thể không phòng bị.

Mạc Thanh Cốc không biết Chỉ Nhược nghĩ tới tương lai mà nhíu mày, còn tưởng rằng nàng vì chuyện của Trương Vô Kỵ mà ưu phiền, tức thời ôm Chỉ Nhược, cúi đầu vào mái tóc nàng hít sâu một hơi, dịu dàng nói:

“Chỉ Nhược đừng lo lắng, ngày đó mấy sư huynh đệ chúng ta đều nghĩ như thế, mọi người trong Minh giáo cũng hoài nghi mấy tướng lãnh kia, chỉ e Vô Kỵ xảy ra bất trắc liền bắt bọn họ giam lỏng trong thành, lại phái người hỏi thăm tìm kiếm xung quanh. Mấy sư huynh đệ chúng ta cũng tìm kiếm, đến mấy ngày trước mới vô tình gặp Ân cô nương và Thanh Thư, mới biết ba người bọn Vô Kỵ từng gặp Ân cô nương, muốn giải thích với nàng, còn muốn nối lại hôn ước, nhưng bị Ân cô nương đánh đuổi đi rồi, mấy sư huynh đệ biết được hắn bình yên vô sự, lại nói hắn đã hơn hai mươi tuổi, cũng đã lớn, tự thân có thể làm chủ, nếu hắn đã quyết định thế, người cũng mạnh khỏe, chúng ta cũng yên tâm, mọi người sốt ruột hôn sự của ta nên mau chóng trở về.”

Mạc Thanh Cốc nói đến đây lại nghĩ đến tình hình ngày đó Thanh Thư và Ân cô nương ở chung, trong lòng không khỏi muốn cười, Trương Vô Kỵ không có phúc khí kia, mà Thanh Thư hắn đã biết từ nhỏ đến lớn, tuyệt đối xứng với Ân cô nương, về sau Thanh Thư thống lĩnh mấy trăm đệ tử phái Nga Mi, lại có lão tiến bối Bạch Mi Ưng Vương bảo vệ dẫn dắt là quá tốt, sau này cũng không cần Đại sư huynh ngày ngày quan tâm, tuy rằng đứa nhỏ này không thể thừa kế Võ Đang có điểm đáng tiếc, nhưng nghĩ lại, Võ Đang là Đạo gia thanh tịnh vô vi, Thanh Thư lại thích đùa nghịch nháo loạn, kế thừa Võ Đang sợ rằng sẽ bó buộc tính tình của hắn.

“Vô Kỵ còn tìm A Li thực hiện hôn ước sao? Ngày đó chỉ còn cúi đầu một cái nữa thôi là xong hôn lễ mà hắn lại bỏ đi với yêu nữ kia, ai khuyên cũng không nghe, hiện giờ còn có mặt mũi muốn nối lại với A Li, hắn cho A Li là cái gì? Hắn gọi thì phải đến, đuổi thì phải đi sao? Thật quá đáng, A Li đánh hắn rất đáng.”

Chỉ Nhược nghe thấy Trương Vô Kỵ còn có mặt mũi đi tìm Ân Li khôi phục hôn ước liền nổi giận, hắn coi Ân Li là cái gì? Đem Tiểu Chiêu bỏ qua mọi nguy nan khổ sở đi theo hắn vứt ở đâu? Càng ném quận chúa Triệu Mẫn đã vì hắn mà từ bỏ cả quốc gia dân tộc mình ở nơi nào? Triệu Mẫn tuy rằng xấu xa, nhưng hắn đã tiếp nhận nàng thì sẽ không cần toàn tâm toàn ý mà đối xử tốt với nàng sao?

Mạc Thanh Cốc đỏ mặt, mắt hiện vẻ xấu hổ, quả thật chuyện Vô Kỵ làm ra thực khác người, ngày đó nếu đã từ bỏ hôn lễ, gặp Ân cô nương chỉ cần giải thích rõ là được, rõ ràng nhìn Thanh Thư và Ân cô nương ở cùng nhau lưỡng tình tương duyệt lại nhắc đến hôn sự cũ, huống chi bên người hắn còn có Tiểu Chiêu cô nương lai lịch thần bí cùng quận chúa Thát tử, nếu đã vì quận chúa Thát tử kia mà từ bỏ ngôi vị giáo chủ, vậy nhất định là không buông tay được, còn tìm Ân cô nương nói vậy làm gì?

Mạc Thanh Cốc không muốn Chỉ Nhược lại mất công tức giận vì việc này, liền nói với giọng kỳ quái:

“Chỉ Nhược không cần tức giận, ta biết em và Ân cô nương cảm tình tốt, thấy không đáng cho nàng, ngày đó ở Thiếu Lâm ta đã mắng qua Vô Kỵ, hắn có thể đi giải thích coi như đã biết sai, nhưng Ân cô nương về sau cũng không tách rời khỏi Võ Đang ta được rồi.”

“Chàng nói lời này có ý gì? Chẳng lẽ A Li và Thanh Thư? Điều này sao có thể, khi A Li bị sốt trên thuyền chàng cũng nghe thấy, A Li tâm tâm niệm niệm cũng chỉ có một Trương Vô Kỵ, còn muốn hắn toàn tâm toàn ý với nàng, sao chỉ trong mấy tháng đã cùng Thanh Thư… Thanh Thư kia tính tình bướng bỉnh, có lợi hại như vậy sao?”

Chỉ Nhược nghĩ đến khi ở Hán Thủy gặp hai người, bọn họ bộ dáng đùa giỡn, đoán ý tứ trong lời Mạc Thanh Cốc, có chút không tin, lại nói bốn chữ toàn tâm toàn ý nhấn mạnh lên, nhìn chằm chằm Mạc Thanh Cốc.

Mạc Thanh Cốc ôm Chỉ Nhược, ngực rung động, cười nhẹ, dịu dàng nói:

“Duyên phận tùy trời định, đôi khi hữu duyên vô phận, có phận vô duyên cũng không làm gì được, em không cần phải cố ý nhìn ta, ta họ Mạc không phải họ Trương, nếu đã động tâm với em, về sau đối với em tự nhiên là toàn tâm toàn ý, em cũng phải như thế với ta mới được. Về sau trừ cha em ra, phải đem ta đặt ở vị trí thứ nhất, dù sau này chúng ta có con cũng không thể thay đổi.”

Mạc Thanh Cốc nghĩ đến Vô Kỵ đa tình, chẳng giống chút nào với Ngũ sư huynh, đôi mắt giống như của Ngũ sư huynh lúc nhìn thấy cô gái nào xinh đẹp cũng đều đa tình như thế, nhớ đến ngày ở Quang Minh đỉnh và Đại Đô cũng nhìn Chỉ Nhược như vậy, trong lòng liền không thoải mái, hắn tự xét vô luận dung mạo khí chất võ công đều không dưới Trương Vô Kỵ, chỉ có tuổi lớn bối phận cũng cao hơn mà thấy không xứng với Chỉ Nhược, mỗi khi nhớ đến đứa cháu từng động tâm với Chỉ Nhược, trong lòng liền chua lợi hại.

Nhưng hắn biết Chỉ Nhược trong lòng chỉ có hắn, không cần nghĩ đến tuổi tác bối phận, mà hắn và các sư huynh tình cảm cũng không tồi, nghĩ đến hắn ăn dấm chua của cháu mình, trong lòng cũng ngại ngùng, giờ thấy Chỉ Nhược mạnh mẽ trách móc Vô Kỵ, lo lắng cho Ân cô nương, sợ hắn học theo Trương Vô Kỵ hoa tâm lại khiến hắn thấy trong lòng thật thoải mái, cũng không để nàng lo lắng như thế, vội cam đoan.

“Hừ, ai thèm để ý đến chàng, về sau cha là thứ nhất, Trương chân nhân thứ hai, Tống đại hiệp thứ ba, Tống đại tẩu thứ tư…” Chỉ Nhược còn muốn tính xuống, đôi môi mềm căng mọng đã bị Mạc Thanh Cốc mặt đen lại dùng môi chặn xuống, mạnh mẽ dùng chút sức trừng phạt, bị Chỉ Nhược đẩy vài lần mới buông ra, thở hổn hển mấy hơi, đắc  ý nói:

“Mặc kệ em đem ta đặt thứ mấy, về sau hôn em chỉ có thể là ta, dù con cái chúng ta sau này cũng không thể.” Lời nói bá đạo lạ thường.

Chỉ Nhược bị hắn hôn một trận nồng nhiệt, nghe hắn lúc này đứa nhỏ, lúc kia con cái khiến nàng mắc cỡ đỏ mặt, lại thấy hắn dáng vẻ đắc ý, nổi giận hung hăng đạp chân hắn một cước, vùng khỏi cái ôm của hắn, lui lại phía sau, nổi giận đùng đùng nói:

“Không biết xẩu hổ, còn chưa thành thân đã nói hươu nói vượn, không thèm để ý chàng nữa!”

“A! Chỉ Nhược mấy tháng không  thấy đã tàn nhẫn như vậy, ngay cả chân phu quân cũng dám giẫm a! Còn dùng sức mạnh như vậy nữa.” Mạc Thanh Cốc ôm chân, vờ la to lên, kỳ thực hắn là người luyện võ, không dùng nội lực căn bản không thể làm đau hắn, mà Chỉ Nhược lại càng không nỡ dùng nội lực đạp hắn, hắn lớn tiếng như vậy bất quá giúp nàng vui vẻ thôi.

Chỉ Nhược quả nhiên hé miệng cười, đắc ý nhìn hắn kêu đau, cũng không mắc mưu mà chạy qua xem, chỉ cười hì hì nói:

“Không biết xấu hổ, còn chưa thành thân đã nói bừa, cẩn thận ta không gả chàng nữa đó. Không thèm nghe chàng nói nữa, trời đã tối rồi, ta còn phải nấu cơm cho cha, chàng mau quay về đi!”

Mạc Thanh Cốc lúc này cũng đã từ bỏ hình tượng đạm mạc yên tĩnh của mình, đột nhiên tiến lên trước ôm Chỉ Nhược dùng sức hôn hai cái liền rồi mới buông nàng ra, mau chóng chạy xa lớn tiếng nói, trong mắt hiện lên ý cười vui vẻ:

“Aiz! Nương tử còn chưa cưới qua cửa, ta chỉ có thể về ăn chung với mọi người, nương tử không cần gấp a! Ta lập tức về, tranh thủ nhanh nhanh đón em vào cửa mới có cơm nóng để ăn, còn có thể mặc y phục nương tử làm nữa.”

Chỉ Nhược nghe hắn nói lớn như vậy, lo lắng cha trong nhà nghe được, tức thời vừa thẹn vừa gấp, vội đuổi theo hắn, giận dữ xấu hổ nói:

“Nói hươu nói vượn khiến ta giận nữa. Không được nói bậy, chàng vừa xuống núi mấy ngày đã đổ đốn như thế, trước kia có nói bừa như thế đâu.”

Mạc Thanh Cốc cười né hai bước mới để Chỉ Nhược bắt lấy hắn, đấm nhẹ hắn mấy cái, mắt mang ý cười nói đùa, thẳng đến nắm được bàn tay nàng mới thấy tay nàng có chút lạnh. Hắn có thuần dương nội lực hộ thân không thấy lạnh, cũng biết Chỉ Nhược nội lực không tầm thường, chút giá lạnh này không hại gì đến nàng, nhưng cầm tay nàng thấy lạnh, trong lòng vẫn lo lắng.

“Vậy tại hạ xin tuân theo mệnh lệnh của phu nhân, phu nhân không cần để ý, trời sắp tối rất lạnh, mau trở về thôi!”

Chỉ Nhược gật đầu cười, đáp:

“Được, ta trở về, chàng cũng mau về đi, qua giờ cơm lâu đồ ăn sẽ lạnh.”

Nói xong, nàng buông tay ra quay trở về nhà, vào cửa sau, nhìn qua khe cửa thấy Mạc Thanh Cốc xoay người rời đi, trong đầu bỗng nhớ đến Trữ cô nương hôm qua cùng hắn sóng vai đi, giọng cười bộ dáng trông thật tự nhiên.

Một cỗ xúc động đột nhiên dâng lên khiến nàng mở cửa, trông theo dáng Mạc Thanh Cốc đang rời đi, gọi to:

“Thất thúc!”

Mạc Thanh Cốc ngạc nhiên xoay người lại, chăm chú nhìn nàng, nghi hoặc hỏi:

“Sao vậy? Còn không vào nhà cho ấm?”

“Không sao, chỉ là bỗng nhiên nhớ đến, ta từng nghe người ta nói qua, trong nghĩa quân ở Hào Châu có mấy tướng lĩnh rất giả dối, am hiểu quyền mưu, nhất là một người tên là Chu Nguyên Chương, từ làm một tên ăn mày đã leo được lên địa vị hiện giờ, võ công cũng không cao lại càng không đơn giản, Vô Kỵ hiện giờ chỉ sợ cũng là bị hắn gài bẫy, chàng phải cẩn thận, về sau cần đề phòng hắn. Ta vào đây.”

Chỉ Nhược nuốt xuống ý muốn hỏi hắn Trữ cô nương là có chuyện gì, sửa thành nhắc nhở hắn đề phòng Chu Nguyên Chương.

“Ta đã biết.” Mạc Thanh Cốc gật đầu, nhìn theo Chỉ Nhược đóng cửa vào nhà, thắp sáng trong khuê phòng mới rời đi, trong lòng suy nghĩ lời nàng vừa nói, quả thật khi bọn họ đến Hào Châu, tranh cãi với Vô Kỵ khiến hắn thoái vị, trong mấy người ngoài Thường Ngộ Xuân từng đưa hắn đến Hồ Điệp Cốc trị thương còn có hai người là Chu Nguyên Chương và Từ Đạt. Chỉ Nhược cố ý nhắc đến hắn, ý là việc này hắn làm chủ sao?

Như vậy thì có lợi gì với hắn? Vô Kỵ thoái vị thì ngôi giáo chủ cũng không đến tay hắn, còn có cả đám Phạm Dao, Vi Nhất Tiếu nữa, dù sau này có đuổi hết Thát tử, đại sự thành công, hắn cầm binh quyền cũng chỉ có thể thành một tướng quân nhất phẩm, không có Vô Kỵ, Minh giáo không người trụ vững, hắn trong Minh giáo hỗn loạn thì có lợi gì? Binh quyền? Đại sự? Mạc Thanh Cốc thân đọc trăm thư nghĩ đến điều gì đó, chân bước nhanh hơn, nóng vội trở về gặp sư phụ cùng các sư huynh nói chuyện hắn mới nghĩ đến, cuối cùng vận khinh công trở về, cảm giác bí ẩn mấy tháng vẫn quẩn quanh trong lòng được tháo gỡ.

21 thoughts on “Trọng sinh Chu Chỉ Nhược – phiên ngoại 4 (2)

  1. songjin

    cái câu cuối cùng này lặp từ sao sao ý ‘trong lòng cảm giác bí ẩn mấy tháng vẫn quẩn quanh trong lòng được tháo gỡ’, nàng xem lại nha.

    PN này càng đọc càng hay,hehe…Mạc ca càng lúc càng đáng yêu hơn rồi.^_^
    may mà tìm đc PN, k tìm đc thì có pải chết k cơ chứ, bỏ mất bao nhiêu đoạn hay…

  2. Tiểu Bạch "chong xáng" @@!

    chap này lại nói những người ngoài lề aaaaaaa~ đề nghị chỉ edit những phiên ngoại những người trên võ đang thôi >o< vô kị bỏ xó lun đi :p hắc hắc ta nói đùa thui, ko cần chọi đá 😀 tks Rùa :*

  3. thienvukynhi239

    à mà mụi quên,hum bữa đi lòng dòng lọt hố mụi xuyên không tới lanhiencoc.wordpress.com ở đó đang tổ chức cuộc thi nên mụi xuyên trở lại rủ tỉ đi chung,mà tỉ biết chuyện này chưa nhỉ.nếu mà tỉ biết rồi thì mụi nên đào một cái hố.hehe

  4. loveyou

    Mạc Thanh Cốc bỗng hóa trẻ còn từ hồi nào dị…. ?__? cute dễ sợ… hớ hớ 🙂
    Ta thấy trong truyện TVK là rắc rối nhất á… sinh ra đủ thứ chuyện… Thanks nàng :X

  5. cuachuadtp

    Trời ơi…. Thật lãng phí khi đến bây giờ ta mới được đọc một bộ truyện hay như thế này….
    Ngày xưa khi đọc Ý thiên đồ long ký thì ta chả thích ai sất ngay cả Trương chân nhân cũng chả thích…. cảm ơn rùa đã giúp ta thêm yêu nhân vật Chu Chỉ Nhược thông minh, Một soái ca Mạc Thanh Cốc đầy trượng nghĩa nhưng lại quá ngốc trong tình yêu nhé…. Yêu Rùa lắm!!!
    Hì hì, ta muốn mang bộ truyện này của Rùa qua bên 2T được không? Tại ta muốn chia sẻ với bạn bè về một bộ truyện hay như thế này! Ta sẽ ghi rõ nguồn của nhà Rùa! Rùa đồng ý nha!
    Hôn Rùa cái nữa!!!***chụt chụt**

      1. cuachuadtp

        Ta thấy nàng ấy dừng giữa chừng với lại topic đó bị Sở ca đóng rồi!!!
        Bắt được nàng hun thêm mấy phát nữa…. TA đang bị cuồng với Thanh Cốc ca nè….! Ngày trước đọc thì không chú ý mấy… trời ơi thật quá….!
        Ta hun nàng cùng ít đậu hũ… xong ta chuồn đây!!

  6. Buppi

    Hắc hắc, hình như Mạc ca lột xác rùi nha…………. càng ngày càng………..
    Má ss nah, đám cưới của anh chị ý có đc kề hết trong phiên ngoại không ak ?
    —————–
    Mai em thi tháng rùi , 2 tuần nữa lại thi học kỳ, cuối tháng 12 lại kt chất lượng toàn khối…………. c/s ngày càng khó khắn nha…….
    Không thường xuyên ol—> không vào thăm ss đc, mạng nhà em cũng bị lỗi suốt, không ngờ ss đã đi đc 1 chặng đg dài tới vậy.
    —————–
    Hic hic, lúc chờ đợi thì muốn nhanh tới kết, mà sao kết rùi lại tiếc nuối quá cơ, ước j~ mỗi lần váo lại đc gặp Mạc ca và Chỉ Nhược tỷ…………… hì hì….
    —————–
    Thank’s ss nhiều thật nhiều nha.

    1. Rùa River Post author

      he he, yên tâm có đám cưới nha, có cả cuộc sống hạnh phúc rất lâu sau này của họ nữa, vừa ý nhé. ^^.
      Chúc em thi cử thành công và tốt đẹp nha, còn ss thì ngoài thi ra còn phải học một môn đặc biệt, là môn tham quan, cho nên cuối năm sẽ đi 1 chuyến du lịch xa (Huế & Đà Nẵng), hi hi, nhắc đến lại sung sướng. ^^D

Còmmen cái nào.. ^ ^...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s