Thất Nương – chương 32

CHƯƠNG 32

 

Thất Nương ngồi trước đàn nhớ lại cầm phổ một lần, nàng ngẩng đầu hỏi không nghĩ ngợi:

“Xin hỏi Bao tiên sinh có biết khúc nhạc này do ai viết ra không?”

Nàng từ nhỏ chơi đàn đã có một thói quen, nàng nghĩ âm nhạc từ tâm mà ra, tùy cảm nhận mà chơi, cho nên mỗi lần gặp một bản nhạc mới thường hỏi rõ tác giả là ai, như vậy có thể hiểu rõ hơn tác phẩm, và từ đó cũng có thể nhập tâm vào bản nhạc nhanh hơn.

Bao tiên sinh mỉm cười, thâm ý nói:

“Khúc nhạc này do một vị đại sư vì tri âm của mình mà ‘toàn tâm toàn ý’ viết nên.”

Ông ta nói bốn chữ toàn tâm toàn ý hơi nhấn mạnh một chút, nhưng Thất Nương không chú ý đến điều này lắm.

Thất Nương dù ở thế giới này từng luyện qua đàn, lại một lần nữa học xem cầm phổ, nhưng nàng đến nay nhìn không quen bản nhạc kiểu cổ như thế, cho nên khi đàn cũng là lúc nàng phải hết sức chăm chú, chuyên tâm.

Nàng vô tình đàn xong nửa trên bản nhạc, chậm rãi nhớ lại toàn bộ cầm phổ, mới phát hiện chính mình không giống như mấy người Hạ Lan Thuyền xuất hiện phản ứng khác lạ, lúc này mới thấy yên tâm.

Mắt nàng lướt qua mọi người, bất động thanh sắc đem thần thái của mọi người thu vào đáy mắt: Hạ Lan Thuyền mặt lộ vẻ suy nghĩ sâu xa, Hạ Lan Chi mê mang nhìn chằm chằm cột đình, Ứng Thiên, Hạ Lan Nhị chăm chú nghe đàn, Lưu Thành Hề…… Bỗng nhiên Thất Nương cảm thấy trong ngực một luồng khí huyết dâng lên, nàng chấn động, ngón tay run lên, tiếng đàn lập tức cất cao ba phần, chuyện gì xảy ra vậy?

Những người khác cũng lập tức phát hiện, bọn họ thần sắc trở nên chăm chú, Thất Nương hít sâu một hơi, cố gắng áp chế khí huyết đang dâng lên…. Lại một âm sai, Thất Nương trong lòng rối loạn, sôi trào trong lồng ngực càng thêm lợi hại.

“Khúc nhạc này do một vị đại sư vì tri âm của mình mà ‘toàn tâm toàn ý’ viết nên.”

Không biết vì sao những lời này giống như tia chớp lóe sáng trong đầu Thất Nương. ‘Toàn tâm toàn ý’? Thất Nương thân mình chấn động, dứt bỏ hết tạp niệm trong lòng, chỉ chăm chú vào chơi đàn, thậm chí lời Lưu Thành Hề lo lắng khuyên nàng đừng cố quá cũng không nghe thấy. Khi miễn cưỡng đem khúc nhạc đàn xong, tay rời khỏi dây đàn, nàng nghe thấy nửa câu sau của Bao tiên sinh: “…..có thể qua cửa!”. Nàng rốt cục đem dồn nén trong lồng ngực thở ra một hơi, trên mặt mới xuất hiện nụ cười trở lại.

Tiếp theo đến lượt Ứng Thiên đàn, khi hai người lướt qua nhau, Thất Nương thấp giọng nói:

“Vứt bỏ hết thảy tạp niệm, nhập tâm vào đàn.”

Ứng Thiên thân mình hơi chững lại một chút, rồi tiếp tục đi.

Ứng Thiên đoán không ra Thất Nương đang nghĩ gì, trong lòng kỳ quái Thất Nương tại sao lại giúp hắn? Lẽ ra bọn họ đến cuối cùng chính là đối thủ của nhau, Vấn Thái cho tới giờ cũng chỉ có một người đoạt, hắn chẳng lẽ không muốn Vấn Thái sao? (vì Ứng Thiên tưởng Thất Nương là nam nên khi nghĩ về Thất Nương sẽ gọi là “hắn”).

Nhưng đã ngồi xuống trước đàn, Ứng Thiên cũng tự nhiên mà loại bỏ tất cả tạp niệm, nhập tâm chơi đàn…. Đàn xong khúc nhạc, hắn nghĩ, người này tâm tư thật khiến người ta khó đoán.

Cuối cùng chỉ còn thiếu niên kiêu căng không ai biết rõ tính danh, kỳ thật không đợi hắn đàn Thất Nương có thể đoán ra kết quả, chỉ cần người thi không toàn tâm toàn ý mà đàn, kết quả đã biết, thiếu niên kia bừng bừng dã tâm, nhất định trong lòng có tạp niệm. Huynh đệ Hạ Lan Thuyền và Triệu thư sinh kia tâm tư quá nặng cho nên thất bại, Hạ tài nữ một lòng đánh đàn, cho nên mới thoải mái đàn xong hết bài.

Thất Nương lúc trước cảm thấy Mai Lâm trận kia tà môn, không ngờ lần thi đàn này cũng quỷ dị không kém, không biết rốt cuộc nguyên nhân là do đàn hay cầm phổ…

……….

Bao tiên sinh ra tay nhanh như chớp chế trụ được cánh tay thiếu niên đang bổ về phía cây đàn: “Thỉnh công tử hạ thủ lưu tình.”

Thiếu niên kia một đôi mắt kiêu ngạo căm tức nhìn Bao tiên sinh nói:

“Cây đàn này rõ ràng là tà vật, ngươi mau buông tay, ta phải hủy nó.”

Tuy thế, trong lòng lại kinh hãi không thôi, hắn văn thao võ lược đều được dạy từ danh gia, vị Bao tiên sinh này lại dễ dàng chế trụ được hắn mà không mảy may khó khăn..

Thị vệ mang bội kiếm bên người hắn đang rút ra trường kiếm quát: “Buông thiếu gia….” Một câu chưa nói xong, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, trường kiếm đã rời khỏi tay.

Mọi người nhìn trên đầu con chim kiêu quắp thanh kiếm lượn quanh, âm thầm lấy làm kỳ lạ, con kiêu này móng vuốt có khôi giáp hay sao mà ngay cả lưỡi kiếm sắc như thế cũng không sợ?

Bao tiên sinh cười nói:

“Nếu để công tử hủy nó đi, tại hạ lấy gì mà đền cho người thắng cuộc?”

Mọi người nghe thế mới biết, cây đàn Thất Huyền Cầm này thì ra chính là phần thưởng Vấn Thái năm nay.

Thiếu niên kia trên mặt lộ ra thần sắc kỳ quái:

“Năm nay phần thưởng là nó?”

Bao tiên sinh đáp:

“Chỉ cần công tử đồng ý không động thủ, tại hạ sẽ đem lai lịch cây đàn cùng cầm phổ này nói cho mọi người cùng nghe.”

Mọi người biết phần thưởng hội thi ngắm đèn luôn luôn là vạn kim khó cầu, hơn nữa cây đàn này lại lộ ra cổ quái, xuất xứ của nó đương nhiên khiến ai nấy đều hứng thú.

Chờ cho thiếu niên kia gật đầu, Bao tiên sinh buông tay hắn ra, lại gọi con kiêu trở về, thanh kiếm trả cho tên thị vệ vẻ mặt xấu hổ, mới nói:

“Đàn này nguyên tên là Hòa Âm…”

Trong đám người lập tức có tiếng một người chen vào: “Chính là trong truyền thuyết thượng cổ tiên nhân lưu lạc thế gian Hòa Âm Cầm sao?”

Bao tiên sinh gật đầu: “Đúng vậy.” Mọi người lập tức xôn xao, những ai chưa được đàn thử đều đi đến vây quanh nhìn ngắm cây đàn.

Cây đàn này nhìn qua có vẻ tầm thường xấu xí, thân đàn chỉ làm bằng gỗ sam, bên sườn khảm mười ba hình tròn cũng không phải ngọc, giống như đá mà không phải là đá, trên thân đàn nước sơn cũ kỹ vô cùng, cho thấy nó là vật có tuổi thọ đã khá lâu đời.

“Trăm năm trước, đàn này trải qua nhiều sóng gió lưu lạc đến tay một vị nhạc công, người này vốn tài tình xuất chúng, tự đắc có được cây đàn bảo vật, cũng nhân nó mà viết ra rất nhiều khúc nhạc lưu truyền lại cho đời sau, trở thành một thế hệ cầm gia nổi tiếng.

Khúc nhạc “Dư âm” này chính là hắn vì tri âm mà viết, nhưng chỉ đàn cho người đó nghe đúng một lần, từ đó về sau rốt cuộc không ai được nghe qua nữa.”

Bao tiên sinh dừng một lát rồi nói tiếp:

“Sau, cây đàn cùng cầm phổ được truyền lại cho hậu nhân của hắn, người hậu nhân là một nữ tử huệ chất lan tâm, cũng là nhạc công, vì danh vọng của nàng, có rất nhiều người đến cầu thân, nàng đối với người đến chỉ có một yêu cầu, chỉ cần ai có thể dùng Hòa Âm Cầm này đàn hết khúc nhạc, nàng sẽ lấy người đó.

Không ngờ không một ai có thể đàn hết được khúc nhạc. Ngay lúc nàng đang cực kỳ thất vọng, một người nông phu làm thuê cho nhà nàng đứng ra muốn thử một lần, sau người nông phu này trở thành trượng phu của nàng, ai nấy đều cho là vũ nhục, chê nàng không biết tốt xấu, nàng cười lạnh đáp: các người đối với ta có thật tình không, ta thử một lần là đã biết, các người muốn cưới ta chỉ vì danh vọng, chỉ có hắn đối với ta mới là thật lòng. Khúc nhạc này không khó, chỉ khó ở “toàn tâm toàn ý”, các người trong lòng toàn là tạp niệm, cho nên mới không thể đàn xong một khúc, các người còn có cái gì để mà nói nữa? Sau ai nấy đều xấu hổ bỏ đi, cho nên khúc nhạc này còn có tên ‘Thử tình khúc.’”

Bao tiên sinh nói xong, nhìn mọi người:

“Nói cũng lạ, cũng chỉ có cây đàn này tấu khúc “Dư âm” mới có phản ứng như vậy, nếu đem hai thứ tách ra thì không có chỗ nào không ổn.”

Mọi người nghe xong đều kinh hãi cây đàn cùng khúc nhạc cổ quái, đều xôn xao bàn tán.

Hạ Lan Thuyền sắc mặt hiện lên nghi hoặc, chần chừ hỏi:

“Bao tiên sinh nói đàn này chính là phần thưởng Vấn Thái là thật sao?”

Bao tiên sinh trong mắt chợt lóe sáng rồi biến mất, chậm rãi gật đầu, Hạ Lan Thuyền và thiếu niên đồng thời lộ ra nghi hoặc rồi lại thất vọng, Thất Nương thầm cảm thấy kỳ quái, chẳng lẽ bọn họ nghĩ phần thưởng là thứ khác cho nên mới muốn đoạt Vấn Thái? Vậy thứ kia là cái gì mà khiến cho bọn họ coi trọng như vậy?

“Tốt lắm, cửa này chỉ có ba người qua được, xin mời các vị cùng đến Bát Trọng Môn.”

Thất huyền cầm (đàn bảy dây- cổ cầm)

23 thoughts on “Thất Nương – chương 32

  1. pandaalone

    ss rùa ơi *giọng nói nhỏ nhẹ* còn vài ngày nữa là sinh nhật em đó *hai mắt long lanh* (mùng 2 tết đó nha) ss tặng em 1 chương trọng sinh chu chĩ nhược với 1 chương thất nương đi ss *giọng nói nũng nịu* đi nha ss nha *gương mặt cầu xin*

      1. pandaalone

        a chưa chết đâu! chưa đâu! em sẽ cứu ss rùa lại *lấy thùng nước tạt lên ss rùa* <> lấy thêm một thùng tạt tiếp <> *lay lay quay vòng vòng ss rùa* <> *đập đập vào mai rùa* ss rùa khẽ cử động <> ^^

      1. pandaalone

        rùa tỷ dễ thương rù tỷ đáng yêu đừng giận mà muọi hứaau này sẽ khong ngược tỷ nữa muội sẽ thường xuyên lấy trà rót nước cho tỷ ha

Còmmen cái nào.. ^ ^...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s