Thất Nương – chương 5 (quyển 2)

QUYỂN 2 – CHƯƠNG 5

Edit: Rùa River

 

Từ khi đi theo Thất Nương đến nay đây là lần đầu tiên Song My muốn khóc.

Kỹ viện ah! Có nữ tử đàng hoàng nào lại tự mình đến kỹ viện chứ?

Tâm trí nàng không ngừng oán trách Văn Ngọc Đang.

Đều là tiểu thư nhà họ Văn không tốt, tiểu thư của mình lại không thể từ chối, thảo nào nha đầu nhà nàng không chịu cùng xuất môn… Giờ làm sao đây? Nếu bị ai đó phát hiện tiểu thư đến chỗ như vậy… Thân mình nàng run lên, ở chỗ như vậy mà xảy ra chuyện, thì lão gia thiếu gia dù tâm địa có tốt đến đâu cũng không lột da mình không xong… (nàng không biết chỗ như thế tiểu thư nhà nàng cũng chẳng phải đến lần đầu.)

Nàng cũng không nghĩ lại xem tiểu thư nhà mình có phải người an phận hay không? Hết lần này đến lần khác gặp gỡ Văn Ngọc Đang to gan lớn mật, như vậy hôm nay hai người cùng lúc tiến lên, còn không khuấy đảo trời đất!

Thất Nương cũng thấy buồn cười, không biết có phải khéo quá hay không, lúc trước mình kéo ca ca đi Tứ Quý Xuân, lần này muội muội lại  kéo mình đến Cẩm Sắt Phường.

Nàng quay đầu nhìn thoáng qua Văn Ngọc Đang theo sau mình. Văn Ngọc Đang cải nam trang vẫn ngại mình trông kiều diễm, cho nên dùng bột than cẩn thận bôi đen da mặt, tô vẽ cho đôi mày liễu thô lên, cải trang thành thị vệ của Thất Nương.. Nàng vì muốn nhìn mặt tình địch mà giở mọi mánh khóe, Thất Nương chỉ có thể lắc đầu.

Được tiểu nha đầu của Cẩm Sắt phường đưa vào cửa, một nữ tử mặc áo váy màu hồng nhạt tiến đến, nhìn thấy Thất Nương đôi mắt quyến rũ liền sáng lên, mở miệng nói:

“Công tử trông lạ mặt, có quen biết cô nương nào ở đây không?”

Thất Nương nói thẳng: “Chúng ta là mộ danh Thanh Liên cô nương mà đến.”

Nữ tử kia cũng không giận: “Dạo này mười người đến thì tám người nói muốn gặp nàng, tuy nhiên người công tử hâm mộ chắc là một người khác chứ?”

Thất Nương cười nói: “Cô nương có thể khiến Noãn Ngọc công tử yêu thích, đương nhiên là phải hiếu kỳ rồi.”

Nàng kia cũng cười nói: “Công tử nếu biết Noãn Ngọc công tử muốn lấy Thanh Liên cô nương, nàng sao còn có thể ở Cẩm Sắt phường tiếp khách nữa? Thiếp tên gọi là Ngọc Kiều, mặc dù không thể so sánh với Thanh Liên, nhưng nếu công tử đã đến đây một lần, không bằng để thiếp hầu công tử được không?”

“Việc này…” Đã đoán trước điều Ngọc Kiều nói là sự thật, Thất Nương vốn định rút lui, lại liếc mắt thấy Văn Ngọc Đang khẽ động hai tay, liền thuận miệng nói: “Vậy mời Ngọc Kiều cô nương tìm một nơi thanh tĩnh ngồi đi.” Song My mặt mũi đã trắng bệch.

Ngọc Kiều vui vẻ ra mặt, đuổi tiểu nha đầu rồi dẫn các nàng đi.

Trong đại sảnh tiếng oanh thanh yến ngữ rộn ràng, khách đến như mây.

Ba người theo Ngọc Kiều xuyên qua đại sảnh, qua một hành lang dài, nhìn thấy một tiểu lâu bên phải dưới lầu có hai người đi đến, người trước mặc bạch y, đến gần mới thấy rõ tướng mạo, có thể nói là xuân sơn như tiếu*, ôn nhuận như ngọc.

(*Nét cười như núi mùa xuân.)

Trong đầu Thất Nương nhảy ra ba chữ.

“Tô Di Ca!”  Văn Ngọc Đang phía sau cúi đầu kêu lên.

Quả nhiên là hắn!

Tô Di Ca rẽ qua bên kia tiểu lâu liền không thấy bóng dáng đâu nữa, Văn Ngọc Đang vẫn đang ngơ ngác mở to mắt.

Thất Nương kéo nàng, Văn Ngọc Đang mới tỉnh lại, cúi đầu bước tiếp.

Vào phòng rồi, Ngọc Kiều liền sà đến dựa vào lòng Thất Nương, bất kể bên cạnh có Song My đang trừng mắt và Văn Ngọc Đang tinh thần không ổn định.

“Người vừa rồi thật là giống Noãn Ngọc công tử quá đi!” Thất Nương thản nhiên đẩy Ngọc Kiều ra, “Sao Thanh Liên cô nương vẫn còn ở lại nơi này nhỉ?”

Ngọc Kiều chớp chớp đôi mắt quyến rũ, ngồi thẳng lại nói: “Có vẻ như công tử chưa từ bỏ ý định!”

Thất Nương không phản bác, cười: “Không biết Ngọc Kiều cô nương có thể giúp đỡ việc này không?”

Thấy Ngọc Kiều lắc đầu, nàng lại nói: “Chỉ là nhìn mặt một lần thôi, sẽ không để Ngọc Kiều cô nương phải khó xử…. Sau này tất có hậu tạ.”

Ngọc Kiều đáp: “Công tử không biết, Tô công tử đã chuộc thân cho Thanh Liên, nàng bây giờ chỉ tạm thời ở lại nơi này thôi, ngay ở trong Liên lâu đều là người của Tô công tử, người ngoài căn bản không thể bước vào nửa bước.”

Thất Nương im lặng, nhìn về phía Văn Ngọc Đang, người thiếu nữ lúc nào cũng vui tươi hiếu động lúc này trở nên có chút buồn bã, đầu cúi xuống.

Ngay cả Song My vẫn tức giận nàng như vậy cũng có chút không đành lòng: “Nếu Tô công tử coi trọng vị Thanh Liên cô nương này như vậy, vì sao lại không tìm nơi ở khác cho nàng?”

Ngọc Kiều nói: “…. Có một số việc các người không biết, ở đây dù không tiện lắm nhưng còn an toàn hơn nhiều những nơi khác.”

Thất Nương nghe nàng nói có hàm ý, đang định hỏi lại thì đã thấy Văn Ngọc Đang ngẩng đầu nói: “Công tử trở về thôi! Lão gia sẽ lo lắng.”

 

Đêm đã quá nửa, Thất Nương nhìn Văn Ngọc Đang say mắt đã hoàn toàn mê mang, thở dài nói với Hồng Miên: “Báo tin đến cho Văn gia, đêm nay A Đang ở lại ngủ cùng ta.”

Khi Hồng Miên bưng nước vào lần thứ hai, trong phòng đã loạn ầm ĩ.

“A Đang buông tay!” Thất Nương chật vật ngã xuống giường, Văn Ngọc Đang ôm chặt một chân của nàng không chịu buông, bộ dáng mờ ám như muốn bá vương ngạnh thượng cung.

Hồng Miên buồn cười nhìn: “Văn tiểu thư lại sao vậy?”

“Ta đếm đếm…” Văn Ngọc Đang hồn nhiên nghiêng đầu, chỉ ngón chân Thất Nương đếm đếm: “Một, hai, ba, bốn, năm… Không tồi không tồi, không nhiều không ít.”

Song My bên cạnh đang muốn kéo nàng ra liền cảm thấy ngớ ngẩn, nhất thời cười đến không ngẩng đầu lên được, cùng với Hồng Miên hai người bò lăn ra cười.

Song My cố nói: “Văn gia tiểu thư thật đúng là kẻ dở hơi!”

Một lúc lâu sau, chủ tớ ba người cuối cùng cũng thu phục được nàng.

Nhìn Văn Ngọc Đang ngủ cũng không yên, Hồng Miên lo lắng: “Để em ở lại trong phòng vậy.”

“Không sao, nếu có chuyện gì bên ngoài mọi người cũng nghe thấy, trễ thế này rồi cứ đi ngủ đi.”

Thất Nương vì lo lắng cho Văn Ngọc Đang, ngủ cũng không ngon giấc, trời vừa sáng, Thất Nương tỉnh dậy đã thấy Văn Ngọc Đang mở ro đôi mắt trong sáng.

“Lần đầu thấy hắn, ta mười hai tuổi.” Nàng nhìn chằm chằm vào đỉnh màn nói, Thất Nương cũng nằm im lặng nghe.

“Khi đó ca ca vừa vào quân đội, ta rất buồn, liền đi tìm bọn Phó Cầm Tâm chơi… Khi đó bên ngoài đã có tiếng đồn Văn phu nhân tài mạo song toàn nhưng tiểu thư sinh ra lại là đồ ngu ngốc, ta nghe thấy cũng chẳng để ý đến lắm, không ngờ thì ra lời đó là từ các nàng truyền ra.

HỪ, mặc dù ta không thèm để ý các nàng sau lưng nói xấu ta thế nào, nhưng không thể cho phép bọn họ nói xấu mẹ ta… Các nàng nói mẹ ta đã có hôn ước lại cư nhiên không tuân thủ nữ tắc, bỏ lấy người khác… Ta lúc đó tức giận đến suýt nữa thì động thủ đánh người, nhưng hắn đã cản ta lại.”

“Ta còn nhớ rõ hắn lau bùn đất trên mặt cho ta, hắn cười với ta, nói với ta các nàng là đố kỵ ta, ta lúc ấy không hiểu… mình có gì để người ta ghen tỵ?”

Thất Nương dịu dàng hỏi: “Hiện giờ ngươi đã hiểu?”

“Ừ, người khác đều nói mẹ ta gả cho cha như hoa nhài cắm bãi phân trâu, nhưng hai người sống với nhau cũng là phu thê ân ái thế gian hiếm có. Bọn Phó Cầm Tâm… cha của người nào lại không ba vợ bốn nàng hầu? Cho nên trong nhà bọn họ huynh đệ tỷ muội tuy nhiều nhưng bụng dạ khác nhau, tình cảm không được tốt như ta và ca ca.

Mà ta thì khác, cha chỉ có mẹ, ông yêu thương ta và ca ca, ta không cần giống các nàng còn phải…. tranh giành tình thương của chính cha mình.”

Thất Nương mỉm cười nhìn nàng: “Ngươi sao lại thích hắn? Không phải như Trần đại ca nói phải gả cho một người chồng đọc sách chứ!”

“…Chỉ có hắn mới không coi ta là kẻ ngu ngốc, Thất Nương, qua nhiều năm như vậy, ta còn nhớ rõ nụ cười lần đầu tiên hắn cười với ta thế nào,” nàng nghiêng người nhìn mặt Thất Nương, giọng lộ ra phiền muộn nói không nên lời, “Chỉ là thiếu niên áo trắng năm đó đã trưởng thành, còn có người mình yêu rồi.”

Thất Nương khích lệ: “Ngươi sau này cũng có người như vậy.”

“Đúng vậy! Ta sau này cũng có người như vậy”, nàng chuyển giọng, “Ta Văn Ngọc Đang nhất định sẽ giống như mẹ, có một lang quân như ý.

Tô Di Ca là cái gì chứ? Phu quân tương lai của ta nhất định còn tốt hơn hắn.”

Thất Nương nhìn nàng không chớp mắt: “Không còn thương tâm vì Tô Di Ca nữa chứ?”

Văn Ngọc Đang ngồi dậy duỗi thắt lưng nói: “Ta Văn Ngọc Đang là ai chứ? Sao có thể vì một nam nhân thích người khác mà thương tâm?”

Thế hôm qua ai vì Tô Di Ca mà uống say như chết? Thất Nương bật cười.

“Huống chi Thanh Liên có được Tô Di Ca cũng đau đầu.” Văn Ngọc Đang cười có chút hả hê, “Ngươi nói Thanh Liên vì sao hiện giờ còn phải ở lại Cẩm Sắt phường? Tô Di Ca nhất định là đề phòng ông già nhà hắn, nếu muốn ở Long Thành mở kỹ quán, sau lưng phải luôn có chút quan hệ, cho nên Cẩm Sắt phường tuy là kỹ quán như so với chỗ hắn còn an toàn hơn.”

“Xem ra ngươi thật sự buông hắn được! Vậy thì, tối nay lại theo ta đến thăm Cẩm Sắt phường lần nữa, được không?” Thất Nương chầm chậm nói.

Văn Ngọc Đang ngẩn ra: “Cái gì?”

 

*Xong chap này liền nghĩ đến một điều, mình ko thích  gái thanh lâu, biết ng ta cũng ko sung sướng gì nhưng vẫn ko thích.. hix. ấn tượng ko thích là từ hồi xem Thư kiếm tình hiệp của Lâm Chí Dĩnh, khi mà Tam Biến (nam chính) yêu cô gái hoa khôi lầu xanh (Sở Sở)  và bỏ qua cô gái đáng yêu nhất (Trùng Trùng). Haizz, cũng may kết phim thì Tam Biến và Trùng Trùng cũng ở bên nhau, nhưng từ đó trở đi là ghét gái lầu xanh..(chỉ tính thuần cổ đại thôi, ko nói đến xuyên ko hoặc các yếu tố khác. ^^)

Advertisements

17 thoughts on “Thất Nương – chương 5 (quyển 2)

  1. -:-Yên Yên-:-

    haiz… ta cũng ko hiểu sao có ấn tượng ko tốt mấy với mấy cô ở lầu xanh nha… đặc biệt ai mà làm cho nv nữ mà ta thích đau khổ là ta cũng cực ghét.. hì hì… huk có thấy a Hổ^

  2. nguoi me truyen

    1….2….3….4
    4 ngay do a nag.hixhix pog dug nag lan mat tam may ngay lam ta hoag wa trug.nag co viec pan sao?nag co piet ta nho nag mun chet.tu dug ko thy nag dau ta laj so nag se po chug ta laj oy khoa trag ny laj nhu may trag truok ta da dok.ta so mun chet.nag dug the ha!!!!!!!!!@@(pj ran can 1 lan so day thug 10nam.hai!!!)
    day day cam xuk cua ta laj dag chao oy!ro kho!
    tap hum nj ta dok maj moj hieu, hoa ra la dj xem tjh djch cua a dag.haz!ma ta cug jog y cac nag, ta chua get pon lau xah toan pon lua tien,tjh cua nam chjh thuj. o hjh nhu truyen nj ko co nhj??????????may wa
    thanks nag nhieu ha.moamoamoaaaaaaaaaa
    A temmmmmmmmmmmmmmmm ne!

    1. Rùa River Tác giả bài viết

      nàng lo xa thế, yên tâm là blog ta ko bao giờ đóng cửa. ^^. (ta còn ko biết đóng kiểu j luôn. ^^). Ta chỉ bận làm bài tập thôi, bài tập chết tiệt, hix. Ta vừa nộp xong bài cấu tạo kiến trúc thì giờ đến lượt cái đồ án nó làm tội làm tình, thứ 3 ta phải nộp mà còn chưa làm ăn j đc đây, hix, xong đồ án lại đến bài tập trang thiết bị công trình, xong trang thiết bị lại đến đồ án… ta bở hơi tai mất, bài tập nó cứ ập đến liên tục mà toàn bài khủng mới chết..làm xong mỗi bài mất cả tuần bỏ ngủ luôn, mà toàn phải vẽ bằng tay chứ ko ăn gian đc j hết mới chết. giờ ta phờ phạc hơn cú rồi đây TT_TT.

      1. nguoi me truyen

        ooooooa hum mo nag the.ta nam nhat nen chua tham den vay.mas truog ta hoc kug chuoj len nen chac ko kho vay dau nhj?hjx mog la vay######
        uh,nag noj the ta yen tam oy.hjhj.vay thuj nag cu lo hok hah dj ha.hok tot thj moj co tam trag de edit chu nhj,hj.ta chuk ng doat diem suat sac ha,hok tot nge nag^_^

  3. yOy yOy

    đọc đến quyển 2 mới biết anh nhân vật chính lkà ai. her ngốc quá nhỉ :((. t ghét gái lầu xanh bởi t đọc truyện Lạc lỐi nên không thích tí nèo :((

    1. Rùa River Tác giả bài viết

      *lật lật, giở giở*. òi, truyện nhà mình các anh nam chính ai nấy đều khó đoán, mãi mới biết là chính.(chỉ trừ có truyện siêu nhân ra thôi. ^^).

      1. yuki

        Nàng ạ, đoán thì k khó vì những ca ca ta thích đều là nv phụ
        Có những ng thảm đến nỗi xuất hiện ở chương này, chết ngay chương sau, mà trog vô số vô số mỹ Nam ta chọn đúng a ý mà fall in love 😦

Còmmen cái nào.. ^ ^...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s