Bạn trai siêu nhân của tôi – chương 19

CHƯƠNG 19

Edit: Hoabatthoai9

Beta: Rùa River

 

Buổi chiều cuối tuần không có tiết học, Amy đến nhà thi đấu quyền anh, muốn trực tiếp “tham quan” ‘siêu nhân’ đấu quyền anh một chút.

Trận đấu quyền anh hôm nay là trận đấu mà mọi người yêu thích môn boxing đều mong đợi. Amy thậm chí còn thấy trên khán đài có những ông bà già 70, 80 tuổi, mọi người đối với thể thao đều vô cùng yêu thích, chẳng phân biệt tuổi tác.

Nhưng Amy biết bọn họ nhất định sẽ không được thấy kết quả trận đấu, một giờ trước, “Nhật báo hành tinh” vừa đăng tin về “Người máy quyền anh” , những võ sĩ quyền anh đã bị cải biến rất nhanh sẽ bị cấm thi đấu.

Quả nhiên, khi trận đấu sắp bắt đầu, trọng tài lại đột nhiên tuyên bố “Căn cứ theo hiệp hội quyền anh đã xem xét và quyết định, kết quả trận đấu hôm nay sẽ không được tính là vô địch.”

Khán giả kích động, vô số giấy vụn, vỏ trái cây, vỏ chai nhựa bay tới tấp về phía trọng tài, nhưng anh ta vẫn thờ ơ, hiển nhiên là đã quen thuộc với cảnh này lắm, vẫn bình tĩnh như trước, nói: “Tôi xin tuyên bố một tin xấu, năm người thách đấu sắp lên đài đêm nay, vi phạm luật thi đấu nên bị đình chỉ thi đấu vô thời hạn.”

Khán giả bên dưới càng lúc càng kích động, những tiếng chửi rủa hòa lẫn tiếng quát tháo ầm ĩ bên tai, Amy không nhịn được nữa rút lui về một góc phòng dưới sự bảo vệ của vệ sĩ, cô chịu không nổi nữa, thật là loạn, chẳng lẽ hôm nay quyết định đến xem trận đấu này là sai lầm rồi sao?

Năm người thách đấu lại bị cấm thi mặt mày hung dữ lao ra khỏi phòng chờ của vận động viên, trong đó một người trèo lên võ đài, giật lấy microphone trong tay trọng tài, há mồm liền mắng chửi hiệp hội quyền anh bất tài ngu xuẩn, tiếp theo hắn lại kêu ầm lên đòi siêu nhân xuất hiện đánh một trận với hắn.

Người nọ kêu gào hình như đã khơi gợi được sự chú ý và cảm xúc của người xem, tất cả mọi người dần bình tĩnh lại, cùng chờ đợi sự xuất hiện của siêu nhân.

Sau đó, siêu nhân thật sự xuất hiện, không ai biết anh đến đây từ lúc nào, khi mọi người chú ý tới thì anh đã đứng ở trên võ đài.

Amy nhíu mày, cô cảm thấy Clark hiện tại hình như không được vui vẻ lắm, có chuyện gì xảy ra sao? Cũng do đã qua một thời gian khá dài, cô hiện giờ chỉ có thể nhớ đại khái nội dung bộ phim, một vài chi tiết bắt đầu dần dần quên đi mất.

Clark thắng lợi không chút bất ngờ, tuy lúc đầu anh sơ suất bị đối phương đánh một quyền ngã xuống, nhưng những cú đấm tiếp theo của đối thủ lại không ảnh hưởng đến anh chút nào, anh chỉ dùng một ngón tay nhẹ nhàng búng nhẹ trán đối thủ, người nọ liền lập tức bất tỉnh.

Lập tức, tiếng reo hò vang vọng khắp đấu trường.

Clark nhìn quanh bốn phía, cuối cùng tầm mắt dừng lại trên người Amy.

“Em chờ anh ở bên ngoài.” Amy nhỏ giọng quay hướng Clark nói, âm lượng như vậy ngay cả vệ sĩ bên người cô cũng không nghe thấy vì nơi này thật sự là rất ầm ĩ, nhưng Amy biết Clark nhất định nghe được.

Quả nhiên, Clark nhẹ nhàng gật đầu, sau đó giống như khi đến biến mất trước mắt mọi người.

Không muốn đứng ở chỗ ồn ào này nữa, Amy rẽ đám đông, rời khỏi nhà thi đấu.

Ở cửa nhà thi đấu, Clark mặc âu phục bình thường đứng dựa cửa nhìn cô đi ra.

Hai vệ sĩ thức thời dừng chân lại, đứng cách xa mười thước.

“Hình như anh không vui, xảy ra chuyện gì à?” Amy rất tự nhiên nắm lấy bàn tay to đang giơ ra trước mặt, theo anh chậm rãi đi ra ngoài, hơi lo lắng nhìn Clark, cô không thích nhìn thấy anh không vui.

Clark trầm mặc trong chốc lát, anh không nghĩ tới Amy lại có thể dễ dàng nhìn ra mình đang mất hứng, đúng là cô thật sự rất hiểu anh sao? Nghĩ vậy, tâm tình vốn dĩ đang có chút sa sút liền tốt hơn rất nhiều. “Vừa rồi người đại diện cho tuyển thủ Mike muốn bắt Lois, ép bố cô ấy là bác sĩ Lane xuất hiện, anh đi cứu người, lại bị Luther nhanh chân hơn một bước, hiện giờ Lois quả thực coi hắn thành ân nhân cứu mạng.”

“Lois không xảy ra chuyện chẳng phải là tốt sao? Anh tại sao lại không vui? Chẳng lẽ vì người cứu không phải là anh?” Amy thắc mắc, cô thực ra cũng không cho rằng hiện giờ Clark vẫn thích Lois, nhớ đêm đó anh mừng rỡ như điên tuyên bố chuyện bọn họ hẹn hò cho cả Lois cũng nghe, vì thế có thể khẳng định anh đối với Lois đã không còn cảm giác rung động gì nữa.

“Tất nhiên không phải vậy, tuy rằng tất cả mọi người gọi anh là siêu nhân, nhưng anh không phải thượng đế, làm sao có thể muốn cứu ai cũng được, tuy rằng chậm một bước, Lois không có việc gì anh đương nhiên rất mừng, nhưng anh cảm thấy sự xuất hiện Luther rất kỳ lạ, vốn dĩ anh còn muốn từ Mike tìm hiểu chủ mưu là ai, lại bị Luther giết người diệt khẩu, trực giác của anh cảm thấy việc này nhất định có liên quan đến Luther, thật đáng giận!”

Amy hiểu rõ, gật đầu, đúng là ở Metropolis người có khả năng và tiền bạc làm ra loại chuyện này quả thực cũng chỉ có Lex Luther, có điều.. “Từ lúc nào anh bắt đầu tin tưởng vào trực giác?”

“Từ khi quen em, anh liền tin.” Clark cười khổ, nói đến trực giác, còn ai có thể so được với cô bạn gái bé nhỏ của anh đây?

“Được rồi, em cũng tin tưởng trực giác của anh, chuyện này quả thật Luther không tránh khỏi liên quan, anh xem võ sĩ quyền anh ban nãy, rõ ràng trước nay anh chưa từng đụng đến hắn, hắn lại đối với anh cứ như có thâm thù đại hận, rõ ràng là bị ai đó tác động đến, mà ở Metropolis người căm thù anh như vậy, cũng  chỉ có tên khốn kia thôi.”

“Có phải võ đoán quá không?” Clark ngần ngừ, vì đấu thủ bị anh đánh ngã khi nãy, lúc nhìn thấy ‘Clark’ cũng chẳng tỏ ra tốt đẹp gì.

“Tin em, là thật.” Amy tự nhiên ôm lấy cánh tay Clark, vô cùng thân thiết dựa vào người anh, chân bước nhẹ nhàng, bởi vì anh trai muốn đến, tâm trạng gần đây của cô vẫn rất tốt, “Nếu Luther bày ra chuyện cứu Lois, rõ ràng là hắn có âm mưu gì đó, anh phải để ý đến Lois, đừng để cô ấy bị lừa.” Tuy rằng chẳng yêu thích gì Lois, nhưng Amy không thể phủ nhận Lois là một cô gái tốt, một cô gái tốt không nên để một kẻ xấu làm hại, trong phim truyền hình thậm chí cô ta suýt chút nữa đã kết hôn với Lex Luther.

“Ừ, anh biết.” Clark vừa cong khóe miệng hưởng thụ sự thân thiết của cô bạn gái nhỏ, vừa hỏi: “Giờ em định đi đâu?”

“Giờ em đi siêu thị, ngày mai anh trai đến rồi, em phải mua thêm nhiều đồ nấu ăn một chút, chuẩn bị thịnh soạn một chút. Anh trai em thích nhất em làm món cá tuyết rán với khoai tây, còn có súp dăm bông sữa này, thịt bò cuộn tiêu đen này, thịt bò hầm với sữa hương hồi, bánh khoai tây…” Amy kể ra một tràng, hình như tất cả món cô làm anh trai đều thích?

Clark nghe nửa ngày, có chút ghen tị, “Vậy em biết anh thích ăn gì không?”

“Biết chứ, dứa hấp dăm bông, gà nướng táo, bít tết tiêu đen, thịt bò sốt rượu vang đỏ…. Anh toàn thích ăn thịt thôi, có điều cũng nên ăn nhiều rau một chút, lát nữa chúng ta mua thêm rau tươi nhé?” Amy tuy rằng cũng thích ăn thịt, nhưng cô học dinh dưỡng học, dĩ nhiên càng coi trọng cân bằng dinh dưỡng cho cơ thể.

Tuy rằng Clark không cần ăn gì cũng được.

“Em cứ quyết định là được rồi.” Nhìn Amy không chút nghĩ ngợi nói ra những món anh thích, ánh mắt Clark càng thêm dịu dàng yêu thương.

“Vậy mua thêm bột mì, buổi tối ủ cho lên men đến sáng mai em sẽ làm bánh bao.” Amy vừa đi vừa nghĩ đến những thực phẩm cần mua, không để ý thấy ánh mắt Clark hiện giờ có thể khiến cô đỏ mặt.

Cũng tại cách biệt chiều cao giữa hai người, nếu không ngẩng đầu thì căn bản cô sẽ không nhìn thấy được vẻ mặt của Clark.

Lúc này mới đến siêu thị mua đồ ăn, đại để cũng không có đồ gì tươi, Amy chọn tới chọn lui mới được hai loại rau còn hơi tươi một chút, cùng với một ít thực phẩm đông lạnh, về phần rau tươi mà cô muốn, đành sáng mai đi chợ sớm gần chỗ trọ mua vậy.

Amy chọn đồ, Clark thì phụ đẩy xe đi theo bên cạnh, khi ngang qua dãy đồ ăn vặt, Amy hỏi anh: ” Anh có muốn ăn đồ ăn vặt không?”

Clark mắt sáng lên, báo ra một dãy dài tên: “Rau hộp Philippin, sủi cảo chiên, tôm viên, nem rán….” Từ khi thưởng thức tay nghề của Amy, anh đã không còn ăn mấy thứ đồ ăn vặt không dinh dưỡng nữa, có điều khi còn chưa hẹn hò với Amy anh cũng không tiện ăn uống chực, cho nên bình thường khi thèm ăn liền bay đến Trung Quốc mua một chút về ăn đỡ thèm, do đó còn biết thêm không ít đồ ăn vặt Trung Quốc.

“Đã biết đã biết, chúng ta mua nguyên liệu về nhà làm là được.” Amy đành bỏ qua ý tưởng mua đồ ăn vặt, những món ăn Clark vừa kể cô sẽ làm vài món, xem ra cô cần đến phố người Hoa mua sách dạy nấu ăn tiện thể học hỏi thêm một chút…

Đi ngang qua khu đồ dùng sinh hoạt, Amy nhặt lên mấy bộ bát đũa, còn có kem đánh răng và bàn chải, cốc thủy tinh, ánh mắt chợt nhìn thấy một bộ đồ pha trà rất đẹp, nhưng cô không dừng lại, trực tiếp lướt qua, mấy thứ này tuy rằng tinh xảo nhưng vẫn kém bộ đồ pha trà của cô, tuy rằng thiếu mất một cái chén.

Clark dĩ nhiên cũng nhìn thấy, vì thế sau khi bọn họ về nhà, Clark lấy cớ về phòng thay quần áo, khi quay lại phòng Amy, trong tay đã có thêm một chén trà bằng sứ Thanh Hoa, giống hệt hai cái chén mà anh đã làm vỡ.

___________

6 thoughts on “Bạn trai siêu nhân của tôi – chương 19

  1. jenkun

    TT^TT Oa ~~~ Thật lãng mợn làm sao ~ Thật nhẹ nhàng làm sao ~ Thật tình cảm làm sao ~ Thật là làm cho tâm hồn mong manh của một thiếu nữ như ta xao xuyến ~ ~ A ~~ a~ a ~ Clack ~ Anh tính bao giờ thì hun môi Amy đây a ~ * rớt nước miếng *

  2. Aquarius_Sakura

    Ui Amy có bạn trai là siêu nhân đúng sướng quá đi mất! Người ta bay hẳn sang TQ mua chén trà về cho kìa! Lãng mạn kiểu dễ thương í, thích thích thích!!!!
    ss ăn trung thu vui ko?

Còmmen cái nào.. ^ ^...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s