Trên trời có cây tình yêu – chương 43

591967_large

Chương 43

Bạch cốt làm lời

 

Xương tay bỗng vang lên tiếng răng rắc, nắn lại được rồi. Đau đớn đột ngột truyền đến khiến Đường Miểu tỉnh lại. Nàng mở to mắt nhìn, liền thấy Tây Ngu Hạo đang cầm cánh tay bên kia của mình, sợ đến mức kêu to: “Anh nhẹ chút với!!”

Tây Ngu Hạo cầm cánh tay của nàng, lưu loát gọn gàng nắn lại đúng vị trí, nghe tiếng Đường Miểu kêu thảm thiết, khinh thường nói: “Ngươi ngay cả biến thành xương lạnh dưới đáy thiên hà còn không sợ, mà lại sợ đau?”

“Ai nói tôi không sợ? Tôi sợ muốn chết ấy chứ!” Đường Miểu giật giật tay, đau nhăn răng.

Lúc này nàng mới nhìn rõ hai người dường như đang ngồi dưới đáy sông. Nước sông cách nàng có vài thước. Nàng nhớ tới Bạch Cốt Đài Lung Băng Ngọc nói, rùng mình. Một nữ nhân từ nhỏ chơi xếp xương trắng mà lớn lên, thật kinh khủng.

“Sợ? Chính ngươi tự bay ra cửa sổ rời khỏi thuyền mây, lúc ấy sao không sợ?”

“Tôi mơ màng đã thấy bay ra ngoài rồi.” Đường Miểu đúng lúc nuốt ngược lời nói lại, nàng không dám để Tây Ngu Hạo biết chính mình là Đường Miểu, một phách của Lung Băng Ngọc ở trong cơ thể nàng. Đường Miểu cố ý “A” lên một tiếng, chuyển chủ đề: “Sao chúng ta còn ở đáy sông vậy?”

Thì ra là hồn phách muốn đoạt xá kia tác quái. Tây Ngu Hạo cho rằng tìm được nguyên nhân khiến Thiên hà dị động, Đường Miểu nhảy xuống nước. Hắn đứng dậy túm lấy thắt lưng nàng, kẹp bên sườn: “Thiên hà nhược thủy, không thể bơi lên. Chỉ có thể theo đáy sông đi bộ tới bờ. Ở đáy sông không có linh lực, cánh tay của ngươi cần dưỡng thương mấy ngày mới tốt, đừng lộn xộn.”

Đường Miểu bị hắn kẹp nách, cảm thấy khó coi, nhịn không được kêu lên: “Tôi cũng đâu phải gà hay vịt, đừng mang theo tôi như vậy! Chân tôi lại không bị thương, anh thả tôi xuống, để tôi tự đi là được.”

Tây Ngu Hạo thuận thế quăng nàng lên vai, đổi thành khiêng, thản nhiên nói: “Ngươi đi quá chậm, cách ta ba thước, nước Thiên hà sẽ dìm chết ngươi.”

Đường Miểu úp sấp trên vai hắn, cánh tay vô lực trĩu xuống . Chưa đi được mấy bước, dạ dày của nàng bị hắn va chạm muốn nôn ra, rên lên: “Không được, như thế này tôi rất khó chịu! Lại lắc lư thêm nữa tôi sẽ nôn cả mật ra mất.”

Tây Ngu Hạo không nhịn được nói: “Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”

Đường Miểu liếc mắt khinh thường: “Hoặc là cõng hoặc là ôm, ngộ biến tòng quyền, tôi không ngại đâu!”

Tây Ngu Hạo dừng bước, buông Đường Miểu, ngồi xổm cúi người xuống: “Lên đi.”

Lưng hắn rộng mà rắn chắc, vững vàng. Đường Miểu lúc này cảm thấy dễ chịu, liền nhớ tới Lung Băng Ngọc, trong lòng lại hoảng sợ một hồi. Khi nàng ngất xỉu, Lung Băng Ngọc đang muốn đoạt thân thể của nàng, Tây Ngu Hạo tới, Lung Băng Ngọc không phải là lại trốn vào trong cơ thể nàng rồi chứ?

Nàng thử hỏi dò: “Nơi anh cứu tôi có phải có rất nhiều xương trắng đúng không?”

Tây Ngu Hạo cảm khái: “Thiên hà không biết có bao nhiêu thần tiên chết chìm. Xương trắng chồng chất chìm dưới đáy sông, hôm nay thấy được mới biết không phải giả.”

Thật là Bạch Cốt Đài. Lung Băng Ngọc không nói dối. Đường Miểu lúng túng hỏi: “Vậy khi anh cứu tôi, có thấy gì?”

Tây Ngu Hạo ngẩn người: “Ngươi có thấy?”

Đường Miểu cũng ngẩn ra. Tây Ngu Hạo đã thấy hết? Nàng lúng túng nói: “Cô ta không đoạt được thân thể tôi, nhưng không biết liệu có chui vào người tôi không nữa?”

Bộ dạng hoảng sợ của nàng khiến Tây Ngu Hạo cười ha hả: “Yên tâm đi, một yêu ma quỷ quái còn chưa lọt vào mắt ta. Ta sao có thể dễ dàng bỏ qua cho chuyện này xảy ra trước mắt? Đã đuổi nó đi xa rồi.”

Đường Miểu kinh ngạc a lên một tiếng, thốt ra: “Anh ra tay cả với linh phách Lung Băng Ngọc nữa sao?!”

Tây Ngu Hạo cả người chấn động, buông tay ra mặc cho Đường Miểu ngã sấp xuống mặt cát đáy sông. Hắn xoay người, túm cằm Đường Miểu lạnh lùng nói: “Ngươi mới vừa nói cái gì?”

Đường Miểu đột nhiên bị hắn túm lại gần, đối diện với đôi mắt mười phần hàn khí kia, nhịn không được rùng mình.

Tây Ngu Hạo đột nhiên lỏng tay ra, đạp chân chạy nhanh về phía Bạch Cốt Đài.

Nước sông hợp lại theo bước chân hắn đi xa dần. Trong chớp mắt, Đường Miểu liền bị nước ào tới nuốt chửng. Nàng không giãy dụa, cũng không có cách nào giãy dụa, chỉ có thể gắt gao nín hơi, cố hết sức chống đỡ đến cuối cùng.

Đáy sông âm u, hào quang trong lồng ngực Tây Ngu Hạo cũng không dày đặc. Hắn giống như một điểm sáng nho nhỏ, lắc lư trong nước một hồi liền biến mất. Đường Miểu cười khổ, sớm biết rằng sẽ chết đuối, còn không bằng giao thân xác tặng cho Lung Băng Ngọc, coi như hiến xác sau khi chết thôi.

Thân thể tiên nhân mạnh mẽ hơn nhiều lần so với con người. Đường Miểu nghĩ như vậy, vì nàng bịt chặt mũi miệng nín thở được một lúc lâu. Chỉ là lâu cũng có mức độ, ngực nàng càng lúc càng bức bối, nghẹn đến mức nàng phải mở miệng thở. Nước ào vào miệng, giống như một con dao đâm vào phổi. Nàng sặc nước ho khù khụ, nhưng lại càng nhiều nước ào vào. Nàng tỉnh táo nghĩ, quả nhiên, chết đuối chính là kiểu chết khiến người ta khổ sở khó chịu nhất.

Thân thể không biết bao lâu trở nên nhẹ bỗng. phần bụng như bị một cây thương xuyên qua dựng lên, lắc lư trong lòng nước. Nước uống vào bụng từ miệng từ mũi Đường Miểu phun ra. Nàng khụ đến mức đỏ bừng mặt, hai dòng máu từ lỗ mũi phụt ra.

Tây Ngu Hạo nhẹ vỗ lưng nàng, kiên nhẫn chờ Đường Miểu thở chậm lại: “Xin lỗi, ta nhất thời kích động quên mất ngươi không thể tránh nước. Chờ lên bờ, linh lực khôi phục là có thể chữa khỏi.”

Tại sao hắn quay lại? Hắn thấy được một phách kia của Lung Băng Ngọc không? Mặt hắn nhìn không ra chút manh mối nào. Tựa như vừa nãy hắn không hề bỏ lại nàng rời đi.

Đường Miểu hít thở, lại từ trong bóng ma tử vong tránh được một mạng. Nàng nhu thuận không muốn lại rước lấy phiền phức, gật đầu, uể oải nhắm hai mắt lại.

Tây Ngu Hạo đưa tay qua đầu gối nàng, ôm nàng lên.

Hắn biết nàng cũng không ngủ. Có lẽ nàng đang sợ, sợ hắn sẽ vứt bỏ nàng. Có lẽ nàng đang lo lắng, lo đụng vào cấm kỵ của hắn. Bất luận thế nào, hắn rất cảm kích sự im lặng của nàng. Bởi vì lúc này, lồng ngực hắn không chỉ chống đỡ sức ép của Thiên hà, mà còn có sức nặng của một phách.

Đôi mắt đen như mực dần đỏ lên, Tây Ngu Hạo đạp lên cát mịn đáy sông, từng bước một vững chãi đi về phía bờ sông.

Bạch Cốt Đài, sau khi hắn hét gọi một tiếng, xương trắng cuốn tung lên. Nàng lấy nước làm giấy, lấy xương làm mực. Xương trắng dày đặc như khóc than thay lời nàng muốn nói.

“Đã đầu giờ Dần (3-5h sáng), qua nửa canh giờ nữa ta không tìm được ký chủ sẽ bị tiêu tán. Chàng mau giúp ta đoạt thân thể nàng!”

“Tiên quy nghiêm cấm phép đoạt xá. Người thi pháp, chúng tiên đều có thể giết chết trừng phạt. Huống chi nàng ta cũng là tiên thể còn sống khỏe mạnh, há có thể bị nàng thi pháp đoạt xá?! Nàng vào thức hải của ta đi! Ta sẽ cùng tồn tại với nàng.”

“Không, ta không muốn là một linh phách vô hình! Ta muốn đứng bên cạnh chàng, cùng chàng làm vợ chồng thực sự!”

Tây Ngu Hạo kiên quyết từ chối: “Nếu ta lấy nàng, hoàng tộc Tây Địa sẽ không còn mặt mũi nào chưởng quản một cõi tiên cảnh! Ta không thể vì ham muốn riêng của bản thân mà hủy đi hoàng tộc. Nàng hãy vào thức hải của ta! Dù cho nàng chỉ có một phách, ta cũng yêu nàng suốt kiếp. Tây Ngu Hạo kiếp này tuyệt đối không lại lập tiên hậu hay nạp tiên cơ!”

Xương trắng chuyển động, nét bút họa lên sắc bén thê lương: “Phàm giới chịu khổ mười kiếp, phi tiên không thành. Ta gắng hết sức bảo tồn một luồng tàn phách chỉ vì tuân thủ lời thề khi đó. Sao chàng nhẫn tâm không chịu giúp ta?”

“Ta lấy thân thể ta chứa đựng nàng. Sau này Hạo sẽ đi khắp linh sơn tiên giới, nhất định tìm được cho nàng một ký chủ tốt.”

Xương trắng va vào nhau lộp cộp, tựa như tiếng cười của Lung Băng Ngọc: “Ký chủ tốt là gì? Ta chỉ còn lại nửa luồng tàn phách, ký chủ có thể chứa đựng ta là một đóa kỳ hoa hay là một thân cây lạ? Tây Ngu Hạo, ta tuân thủ lời thề trước đây, nhưng chàng phụ ta!”

“Dù nàng có thành một đóa hoa hay một gốc cây, Tây Ngu Hạo cũng coi nàng là thê tử. Gửi thân vào hoa mộc, được nhật nguyệt chiếu sáng chăm nom, muốn biến hình người cũng không phải không thể được.”

“Mười kiếp phàm giới, bất quá trăm năm đã làm ta chán ghét. Mấy vạn năm? Tây Ngu Hạo, chàng muốn ta gửi thân vào hoa mộc, một lần nữa tu luyện mấy vạn năm? Chàng đã tu thành kim thân, chẳng lẽ lòng chàng còn cứng rắn hơn cả vàng? Chàng nói đến chết không thay đổi, nhưng rõ ràng trước mắt có cơ hội để ta sống lại, chàng cũng không chịu. Ha ha, toàn là giả dối!  Lịch duyệt trăm năm còn có gì ta chưa từng thấy? Đáng thương Lung Băng Ngọc ta vì ngươi mà cam nguyện lưng đeo tội lỗi phá hoại hai cõi kết thân, phải hạ phàm giới chịu khổ ải mười kiếp luân hồi!”

Đau đớn như xuyên thấu qua tim khiến hắn nhíu chặt mày lại, Tây Ngu Hạo trầm giọng nói: “Là sai lầm của ta. Nhưng ta đường đường là hoàng tộc Tây địa, tuyệt đối sẽ không làm chuyện dơ bẩn âm độc như vậy. Băng Ngọc, nàng vào thức hải của ta.”

“Ha ha, dơ bẩn âm độc? Ngươi không đi qua phàm giới, nào biết cái gì mới thực sự là dơ bẩn âm độc?! Nơi đó so với địa ngục còn đáng sợ, một kiếp lại một kiếp, nhiều lần trải qua sinh lão bệnh tử, tham sân si oán. Khổ sở sống hết một kiếp, lại trọng sinh kinh lịch tiếp lần nữa. Đoạt xá thì sao chứ? Người không vì mình, trời chu đất diệt! Chàng không nói thì không ai biết nàng bị ta đoạt xá! Chẳng lẽ còn có người dám nghi ngờ Thái tử phi Tây Địa, Tiên hậu tương lai lại là đoạt xá mà trọng sinh sao?”

Xương trắng trong nước hợp lại thành chữ, khiến Tây Ngu Hạo cảm thấy cực kỳ xa lạ: “Nàng không còn là Lung Băng Ngọc khi ta mới gặp ở Thiên hà năm đó nữa!”

“Kiếm cớ thôi! Chỉ vì hiện giờ ta chỉ còn nửa luồng tàn phách, cho nên lòng chàng thay đổi!”

Lời này là thiếu nữ ngây thơ tay nâng những chú cá nhỏ màu xanh ngọc năm đó nói ra sao? Tây Ngu Hạo cắn răng, quay người phi về phía Đường Miểu bị bỏ lại. Nếu hắn không quay lại, Đường Miểu sẽ bị chết đuối giữa Thiên hà.

Xa xa quay đầu lại, xương trắng trong nước còn hung hãn hợp thành một hàng chữ: “Hôm nay ngươi phụ ta, ngày khác ta tất báo thù này!”

Nhắm mắt lại, những dòng chữ hợp từ xương trắng vẫn còn thấp thoáng trước mắt. Thiên hà rộng tám trăm dặm, hắn đi thật quá mệt, quá mệt. Tây Ngu Hạo mềm nhũn hai gối quỳ rạp xuống cát đáy sông, cúi đầu chôn sâu vào hai chân mình.

__________________________________

Còmmen cái nào.. ^ ^...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s