Trên trời có cây tình yêu – chương 49

Shen-Yun-Classical-Chinese-Dance-950x550

Chương 49

 Yến vô hảo yến

(Edit: Ngan Kim. beta: Rùa)

 

Đây là lần thứ hai Đường Miểu tham gia yến hội.

Lần đầu tiên thấy yến hội, có rất nhiều thần tiên, nàng bị Mộ Ly ám hại làm hình nộm một hồi. Lần này không nhiều người tham gia lắm, chủ và khách có tư cách ngồi xuống không quá bảy tám người. Đường Miểu chỉ cảm thấy cả người khí huyết không thông, toàn thân cứng ngắc

Tây Ngu Hạo chết tiệt! Đường Miểu vừa khe khẽ nhúc nhích thân dưới, bàn tay Tây Ngu Hạo đặt bên hông nàng liền nắm chặt lại. Một chén rượu được đưa đến bên môi nàng, ống tay áo hắn rộng thùng thình dài tới tận mặt đất chặn hết tầm mắt của người đối diện. Bên tai truyền đến thanh âm nhẹ như lông vũ của Tây Ngu Hạo: “Uống!”

Cái chén kia như lật ngược, dốc tất cả rượu vào miệng nàng. Nàng cố gắng nuốt hết rượu, cảm giác nóng rát kích thích khiến mặt nàng đỏ bừng. Bụng nàng nóng rực lên, não bộ tê dại, lại có vài phần men say. Đường Miểu kinh hãi, mới một ly, loại rượu nào khiến người ta dễ say như vậy?!

Tây Ngu Hạo cười khẽ, tiếng cười đầy ý châm chọc: “Lúc trước chính là loại rượu này khiến ta quá chén, mới bị nhốt vào Địa cung Cực Dạ Hải. Nếu ngươi cứ cố sống cố chết dõi theo hắn, ta sẽ dốc cho ngươi thêm chén nữa, say bất tỉnh cho rồi.”

Đừng chứ! Bàn tay Đường Miểu giấu trong ống tay áo âm thầm nắm chặt lại. Nàng ngẩng mặt trừng mắt nhìn hắn, thấp giọng nói rất nhanh: “Anh đừng có quá đáng!”

Ánh nhìn sủng nịch của Tây Ngu Hạo khiến Đường Miểu sợ hãi như thấy ma quỷ vậy. Có trời mới biết, trước yến hội này bản mặt Tây Ngu Hạo lạnh lùng đến cỡ nào.

Đường Miểu hít một hơi sâu, nhu thuận cúi đầu, giấu kín nỗi cô đơn trong đáy mắt.

Trước khi vào yến hội, tâm trạng nàng vô cùng rối loạn. Trong gương hiện lên dung nhan xinh đẹp sau khi bị phong ấn. Tiếng trái tim trong lồng ngực đập rất rõ ràng. Nàng liệu có nên đi gặp Hoàng Vũ không?

Hình ảnh Tây Ngu Hạo đã thay đổi lễ phục xuất hiện trong gương. Hắn đến thật im lặng. Hai tay hắn chống trên bàn trang điểm. Nhìn trong gương, dường như hắn đang ôm nàng trong lồng ngực, nàng cả kinh, đột ngội quay đầu lại

Trên áo hắn, toan nghê thú giương nanh múa vuốt. Tây Ngu Hạo bình dị, gần gũi ở Thiên Hà đã bị thay thế bằng Thái tử Điện hạ Tây Địa cao cao tại thượng. Ngay cả giọng của hắn cũng không còn độ ấm.

“Ngươi hiện giờ đang là tiên cơ của ta. Trên yến hội, ta sẽ giới thiệu ngươi với người Đông Cực như vậy.”

“Anh có ý gì đó?” Nàng kêu lên sợ hãi.

Tây Ngu Hạo bĩnh tĩnh: “Ý ở tại lời. Đông Cực muốn khơi mào bất hòa giữa Tây và Bắc Địa, ta sẽ không để bọn họ được như nguyện”.

“Đây là chuyện của mấy người các anh, mắc mớ gì mà lôi tôi vào? Tôi chỉ là đồng ý giúp đỡ đưa công chúa Cơ Oánh bình an về Bắc Địa. Khi công chúa trở về vị trí của mình, Thiên Tôn Bắc Địa sẽ giải trừ phong ấn cho tôi. Sau này tôi và các người không còn liên quan gì nữa.” Cho dù hiện giờ không phải gương mặt thật của mình, nhưng Đường Miểu vẫn không muốn để Hoàng Vũ thấy mình bị biến thành tiên cơ của Tây Ngu Hạo.

Tây Ngu Hạo cười khẩy: “Ngay lúc ngươi cùng Mộ Ly Tinh Quân diễn trò thì ngươi đã bị cuốn vào rồi. Hiện giờ thân phận ngươi là gì? Là ái đồ của Thiên hậu Bắc Địa. Bất luận là ngươi ái mộ Mộ Ly Tinh Quân hay hắn sủng ái ngươi, ngươi đã bị người Tây Địa bắt đi, uy nghiêm của Bắc Địa bị xúc phạm, là gây khó dễ, thách thức Bắc Địa. Bằng không, người của Đông Cực vì sao ở lại Lưu Quang Thành giúp ta bắt người? Vì sao chỉ có một yêu cầu là đưa ngươi tới Tây Địa? Chỉ có ngươi vui vẻ làm tiên cơ của ta, Bắc Địa sau này mới không truy cứu việc ta bắt người. Đám người Đông Cực cũng sẽ không tìm được cơ hội châm ngòi ly gián.”

Đường Miểu tức giận: “Thiên Hậu nương nương sao có thể tức giận, Mộ Ly Tinh Quân sẽ giải thích với bà ấy. Không có phiền phức như anh tưởng tượng.”

“Ngươi sai rồi tiểu phàm tiên”. Tây Ngu Hạo cười nhạt. “Nếu như ngươi chết ở Tây địa, thì dù có biết rõ sự tình, Thiên Hậu Bắc Địa vì bảo vệ tôn nghiêm của mình, cũng sẽ tìm Tây địa gây phiền toái.”

Đường Miểu cả kinh: “Sao tôi lại chết? Hoàng Vũ biết là tôi, anh ấy sẽ không giết tôi.”

“Ngươi nên hiểu rõ thân phận mình đi, dù hắn nhớ phân tình ngươi ngự thủy giúp đỡ hắn ở Đông Hoang mà tha cho ngươi, thì Cơ Oánh sẽ gặp nguy hiểm. Công chúa Bắc Địa chết ở Tây Địa, không thể nào không có chiến tranh.  Ngẫm lại đi, nếu như Cơ Oánh có gì bất trắc, Mộ Ly sẽ là người đầu tiên không tha cho ngươi.”

Đường Miểu ngờ vực nhìn hắn: “Anh đừng nói Hoàng Vũ kinh khủng như vậy. Anh ấy chẳng qua chỉ là tháp tùng công chúa đến Tây Địa mà thôi.”

Tây Ngu Hạo cười nhạo: “Ngươi nói gì ngu ngốc vậy? Đế tôn Đông Cực ra lệnh cho Hoàng Vũ tháp tùng công chúa du lịch, chính là thông báo cho cả tiên giới biết, hắn sẽ cưới công chúa, cũng sẽ là Đế tôn đời tiếp theo của Đông Cực. Mặt khác, có thể làm cho Tây và Bắc Địa bất hòa, Đông Cực chắc chắn không bỏ qua cơ hội này. Bất luận ai là người kế vị ngôi vị Đế tôn, các tộc còn lại thua cuộc lúc mới đầu sẽ không hoàn toàn tâm phục khẩu phục. Thời điểm nguyên thần Đế tôn Đông Cực tan biến, tân Đế tôn kế vị chính là ngày Đông Cực nội loạn. Nếu có thể khiến Tây và Bắc Địa đánh nhau, không có họa ngoại xâm, Đế tôn Đông Cực kế nhiệm mới có cơ hội khiến ba bộ tộc Đông Cực Địa thần phục. Đông Cực lại chẳng ước gì người hai vùng kia mau chóng đánh nhau. Như thế, cho dù Hoàng Vũ nhận ra ngươi mà không nỡ ra tay, người của Đông Cực ẩn nấp tại Tây Địa này cũng sẽ động thủ.”

Đường Miểu trong lòng chua chát. So với đồ đệ Thiên hậu Bắc Địa là nàng, thì sự an toàn của công chúa Cơ Oánh rõ ràng quan trọng hơn với họ. Nàng không nhịn nổi cười khổ, Lung Băng Ngọc kia câu mất hồn Tây Ngu Hạo trên đường hắn đi cầu thân, phải chăng cũng vì ghen tị căm hận Cơ Oánh. Nàng thở dài: “Anh nói nửa ngày chẳng qua là muốn cảnh cáo tôi đừng cho Hoàng Vũ biết tôi là Đường Miểu thật, để anh ấy khỏi đoán được Đường Miểu kia thực ra là Cơ Oánh công chúa đúng không? Có điều tôi vẫn cảm ơn anh. Tôi biết, đóng giả làm tiên cơ của anh, những người muốn ra tay với tôi dù sao cũng sẽ bận tâm đôi chút.”

Ngữ khí nản lòng ủ rũ của nàng khiến lòng Tây Ngu Hạo mềm nhũn, buột miệng nói: “Cơ Oánh công chúa tùy hứng làm bậy, ta chỉ coi nàng ta là một mối phiền phức khó ưa khó xử.”

Hắn có ý tứ gì? Hắn quan tâm đến sự an toàn của nàng hơn sao? Nhưng tại sao lại muốn ngăn cản không để nàng nói rõ thân phận với Hoàng Vũ? Rồi trực tiếp tiễn Cơ Oánh quay về Bắc Địa không phải được rồi sao?

Vẻ mặt nghi hoặc của Đường Miểu làm Tây Ngu Hạo xấu hổ vô cùng. Hắn nghẹn  hồi lâu mới nói: “Ngươi gặp Cơ Oánh sẽ biết.”

Cơ Oánh bị hắn giam lỏng ở Cung San Hô Bảy Sắc, chẳng lẽ sự tình không đơn giản như hắn nói?

Tây Ngu Hạo rõ ràng không muốn tiếp tục nói về Cơ Oánh nữa, sai mấy thị nữ trang điểm chọn y phục cho Đường Miểu rồi quay đầu bước đi.

Trên thuyền mây có vũ cơ. Yến tiệc bắt đầu, một đám vũ cơ trang phục rực rỡ như một hàng rào chặn đứng tầm mắt Đường Miểu. Qua tầng tầng lớp lớp gấm lụa rực rỡ tung bay, gương mặt anh tuấn của Hoàng Vũ thấp thoáng ẩn hiện, như mơ như thực.

 Hắn mặc áo dài tay rộng màu tím nhạt. Đai lưng màu tím sẫm, thêu hoa văn tinh xảo, nạm đá quý lóng lánh rực rỡ. Áo choàng chẳng biết là sa hay lụa, nhẹ nhàng phiêu dật. Đôi mắt xanh như ngọc lưu ly như ẩn giấu sau một lớp sương màu tím mông lung, tôn lên gương mặt đẹp như không phải con người!

Hắn và Anh Nhu công chúa đang thấp giọng nói cái gì, bàn của hai người cũng sát cạnh nhau. Đường Miểu tức giận nghĩ, còn là công chúa kìa, tự trọng đâu hết rồi, thêm ít nữa là chui tọt vào lòng hắn được.

Đường Miểu giận dữ nghiến răng, bất giác không nhận ra mình đã nhấc lên chén rượu.

Đang chìm trong suy nghĩ, chợt Anh Nhu công chúa cười cười hướng Đường Miểu nói: “Khi Bản cung đi qua Bắc Địa, Thiên Hậu nương nương nghe tin Ngưng Sương tiên tử mất tích tại Lưu Quang Thành đã vô cùng giận dữ. Mộ Ly Tinh Quân nóng nảy gần như phát điên. Thực không ngờ tiên tử lại ở Tây Địa, còn trở thành tiên cơ của Thái Tử Điện hạ.”

Lời nói của nàng công chúa mềm mại như hoa kia, khiến cho người không hiểu chính trị như Đường Miểu cũng hiểu được những lời trước đó Tây Ngu Hạo nói không ngoa chút nào.

Đường Miểu há miệng, lại chẳng biết nên nói gì mới tốt

Tây Ngu Hạo cầm tay nàng vỗ nhẹ, vẻ mặt đầy ắp sủng nịch, rồi cười nhìn công chúa: “Đa tạ công chúa quan tâm. Cô đã truyền tin đến Thiên Hậu Bắc Địa nói rõ sự tình, xin ngài ấy yên tâm giao Đường Đường cho Cô. Về phần Mộ Ly Tinh Quân sao? Hừ! Cô không quan tâm hắn có sốt ruột hay không.”

Đường Đường? Hoàng Vũ rốt cục đưa tầm mắt vẫn đang nghiên cứu dải lụa bảy màu trong tay vũ cơ dời về phía  Đường Miểu. Dấu ấn hình đóa hoa sương màu bạc tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt khiến da thịt nàng càng trở nên lung linh trong suốt. Dung nhan tươi mát như làn sương giá mỏng manh mới ngưng tụ đầu đông. Gương mặt nàng đỏ ửng khẽ tựa vào lồng ngực Tây Ngu Hạo không chút e thẹn.

Nàng mang vẻ yêu kiều khiếp nhược thoáng liếc nhìn hắn một cái rất nhanh.

Bốn mắt chạm nhau, ánh mắt nàng hoảng loạn né tránh, lại nhịn không được len lén liếc trộm về phía hắn.

Lồng ngực Hoàng Vũ trào dâng cảm xúc rất đỗi quen thuộc. Hắn nhấc chén ngọc lưu ly nâng hướng Tây Ngu Hạo, chậm rãi cất tiếng: “Còn nhớ nửa năm trước, điện hạ tại Ngân Sương thành vì một tiểu phàm tiên mà từ hôn công chúa Cơ Oánh. Hiện giờ lại nạp ái đồ của Thiên Hậu Bắc địa làm tì thiếp. Thái tử Điện hạ quả thực diễm phúc sâu vô cùng. Đường Miểu với ta có ân dẫn thủy thoát nguy, không biết hiện giờ nàng ở Tây Địa đã quen chưa?”

____________________________________

4 thoughts on “Trên trời có cây tình yêu – chương 49

  1. Rosemary Love

    Ôi. Sao mình thấy tình tiết truyện ngày càng chậm thế này. Còn cái anh nam 9 thì ko biết ngủ quên ở xó xỉnh nào rồi. Mau mau hiện thân đi anh ơi.
    Cảm ơn các bạn editor nhé. Mình mong sớm có chap mới.

Còmmen cái nào.. ^ ^...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s