Giới thiệu phim hay: Khát Khao Hạnh Phúc 3/ I Need Romance 3

Tên gốc: 로맨스가 필요해 3 Tền tiếng Anh: I NEED ROMANCE 3 Thể loại: lãng mạn, hài hước Thời lượng: 16 Thời gian phát sóng: 13/1/2014 Lịch phát sóng: Thứ 2-3, 21h40 Đạo diễn: Jang Young- Woo Kênh chiếu: tvN

Diễn viên:  Kim So-Yeon- Shin Joo-Yeon Sung Joon- Joo-Wan Namgoong Min- Kang Tae-Yoon Wang Ji-Won- Oh Se-Ryeong Park Hyo-Joo- Lee Min-Jung Yoon Seung-Ah- Jung Hee-Jae Park Yoo-Hwan- Lee Woo-Youn Jung Woo Shik- Han Ji Seung Alex- Joo Yeon`s ex- boyfriend (cameo)

Độ dài: 16 tập.

Nôi dung chính: (cọp pi trên mạng ^ ^)

Có lẽ cuộc sống muốn chúng ta chọn lầm người trước khi gặp được đúng người để rồi chúng ta mới biết cám ơn món quà của cuộc sống.

Đường tình duyên của cô nàng Shin Joo Yeon, 1 gái già quá lứa lỡ thì chính là 1 chuỗi dài những lựa chọn sai lầm, quá nhiều nỗi đau mỗi khi 1 mối tình kết thúc khiến cô chán ghét yêu đương phức tạp, để kết thúc một mối tình lại thấy dửng dưng vô cảm. Nhiều lần thất bại trong tình yêu khiến cô có ý nghĩ “tình bạn giữa phụ nữ với nhau còn quan trọng hơn”. Thế nhưng đôi lúc, khao khát lãng mạn như bản năng cứ dâng trào trong cô. Khi phải chọn lựa, Joo Yeon luôn chế ngự tình cảm để hành động theo lý trí.

Bất ngờ đến 1 ngày, chàng nhóc bé xíu ngày nào cô vẫn hay chê bai là củ khoai xấu xí, suốt ngày lẽo đẽo theo sau cô như cái đuôi nhỏ và răm rắp nghe lời khiến cô chán ghét quay trở về nước. Giờ đây đứng trước mặt cô lại là tài năng âm nhạc tầm cỡ thế giới Joo Wan/ Allen Ju với vẻ ngoài đẹp trai hoàn hảo thu hút mọi ánh nhìn của các cô gái. Sự xuất hiện quá đột ngột này của “củ khoai lang” khiến Joo Yeon hoàn toàn mất kiểm soát, cuộc đời vốn được định sẵn bằng phẳng và nhàm chán của cô bỗng chốc trở nên sóng gió và đầy bất ngờ thú vị hơn.

Joo Wan/ Allen Joo là con trai bạn của mẹ Shin Joo Yeon. Từng sống cùng Joo Yeon khi còn nhỏ. Trong ký ức của Joo Yeon, anh chỉ là thằng bé hay tè dầm, vắt mũi chưa sạch. Nhưng trong ký ức của anh, Joo Yeon là cả thế giới. 

Sang Mỹ sống từ năm 9 tuổi, bắt đầu phát huy tài năng sáng tác từ thời học cấp 3. Mọi thứ như được chuẩn bị sẵn cho Joo Wan, khi ca khúc của anh lọt top 100 Billboard cũng vừa lúc làn sóng K-pop đang bùng nổ. Rời khỏi công ty âm nhạc lớn, công ty riêng của anh dễ dàng bắt tay với công ty quản lý thần tượng nổi tiếng.

Một linh hồn tự do và tin vào tình yêu. Trở lại Hàn Quốc sau 17 năm, anh tò mò muốn biết cô gái tên Shing Shing đã gắn bó với mình trong tập nhật ký hồi nhỏ đang sống ra sao. Nhưng thời gian vẫn luôn là 1 điều bí ẩn có sức mạnh phi thường, nó biến cô gái Shing Shing hiền lành thánh thiện mà anh từng biết thành người phụ nữ cộc cằn, thô lỗ và đầy bất mãn với tình yêu. Thay vì tiếc nuối bỏ chạy, Joo Wan vẫn tin tận sâu trong trái tim Shing Shing vẫn còn chút ánh sáng thuần khiết và anh muốn tìm mọi cách giúp cô trở lại như ngày xưa.

Và còn đây là suy nghĩ của ta khi xem xong phim này:

Bạn thích đọc truyện ngôn tình?

Bạn thích những truyện – phim gần gũi với thực tế?

Bạn thích đọc truyện với những màn kiss, H nóng bỏng ?(mà phim Hàn nói riêng và châu Á nói chung rất hiếm)

Bạn thích truyện kiểu thanh mai trúc mã, gương vỡ lại lành?

Bạn thích….

Nói chung nếu đã thích đọc truyện ngôn tình chắc hẳn sẽ giống như ta, mê mệt cái phim này. ^ ^.

Phim này tuy của Hàn nhưng ta lại có cảm giác như đang đọc truyện ngôn tình. Nôi dung và những cảnh tình cảm trong phim được xây dựng làm ta có hai cảm giác tuy hoàn toàn trái ngược nhau mà lại hợp lý đến lạ: vừa quá thực tế vừa quá lãng mạn.

Quá thực tế ở cách xây dựng con người nữ chính: Shin Joo Yeon – cô nàng có biệt danh Shing Shing. Joo Yeon là một con người sống vô cùng cứng nhắc, vô cùng thực tế, cả tình cảm, cả công việc, bởi cô đã được cuộc sống khắc nghiệt mài mòn phủ kín hết phần cảm xúc, phần trái tim trong con người mình. Khi xem những cảnh phim về cuộc sống, về sự trưởng thành và chai cứng của nữ chính, thật sự thấy vô cùng xúc động vì nó quá thực, quá đời, cảm thấy cuộc đời sao mệt mỏi và tàn nhẫn quá. Những nhân vật khác quanh cô: đồng nghiệp, đối thủ, tiền bối cấp trên, họ đều sống như vậy, nếu không đạp lên nhau, tàn nhẫn với nhau để vượt lên thì cũng là nhẫn nại, mệt mỏi, chịu đựng cuộc sống, gom góp để hy vọng vào một tương lai chưa thấy rõ sau này.

Nhưng trong phim không chỉ có thực tế giống như cuộc đời thực, mà còn có một sự lãng mạn đặc biệt (chính vì điều này nên ta mới thấy bộ phim như một truyện ngôn tình), với sự xuất hiện của nam chính: Joo Wan – Allen Joo – Củ khoai lang – cậu em thanh mai trúc mã từ nhỏ của nữ chính. Nam chính, nói thực ra đúng kiểu nam chính trong ngôn tình: trẻ tuổi (kém nữ chính 6 tuổi), giàu có, nổi tiếng, đẹp trai, chu đáo, quan tâm, vô cùng tình cảm và đặc biệt tình yêu thủy chung như nhất với nữ chính (có lẽ bắt đầu từ khi cậu ta mới sinh ra – từ lúc đó đã được nữ chính chăm sóc mà lớn lên rồi).

Nam chính là điểm sáng đặc biệt của phim. Hầu như đối nghịch với các nhân vật còn lại. Người ta quá khô khan, cứng nhắc, tính toán, ích kỷ cả trong cuộc sống lẫn tình yêu, còn Wan thì tràn đầy tình cảm, luôn hy vọng, luôn giữ được trái tim trong sáng, vị tha và biết lẽ phải. Nếu như Joo Yeon bị cuộc sống tàn nhẫn làm cho trở nên cứng nhắc, chai lì, thậm chí nhỏ nhen ích kỷ, thì Wan, bằng tình yêu và sự quan tâm của mình, đã đưa Yeon quay trở lại thành cô chị Shing Shing yêu quý của mình, biết quan tâm, biết yêu thương và biết đến cuộc đời vẫn còn tình yêu, còn hy vọng.

Phim còn nhiều tuyến nhân vật khác nhưng nhắc đến thì dài, và chuyện tình chủ yếu vẫn là của cặp nam nữ chính thôi mà. ^ ^. Ta đặc biệt thích tính cách nam chính: lúc thì nam tính, lúc thì trẻ con cute khi gắt gỏng, quan tâm bà chị, lúc thì rất tâm lý khi giúp đỡ Shing Shing dần lấy lại được cảm xúc và trái tim biết yêu thương. Đặc biệt vai nam chính lại là bạn Sung Joon đóng, ta vô cùng thích bạn này trong các diễn viên nam của Hàn bây giờ, tuy ko phải nổi tiếng nhất nhưng hợp vai dễ sợ, đặc biệt là bạn quá đẹp trai nữa (kiểu nam tính hơi bụi bụi một tẹo ấy ^ ^). Nữ chính thì cứng rắn và giỏi trong công việc, đối phó với đối thủ đâu ra đấy, nhưng về cảm xúc thì lại gà mờ cho nên để cô ấy hiểu được trái tim mình và đáp lại tình yêu của nam chính phải mất một đoạn khá dài. Nhưng bù lại thì chemistry (nghĩa là phản ứng hóa học) giữa hai người tuyệt vời luôn. Xem mà cứ lúc nào hai người bên nhau lại thấy rạo rực bồi hồi, chân thực vô cùng. Và nhất là độ chiều chuộng của bạn nam với nữ chính là vô đối luôn. Điển hình nhất là một đoạn Joo Yeon kêu đói mà lười, chả muốn động tay động chân gì hết, thế là Wan cõng hẳn cô nàng xuống tầng một, vào bếp, mở tủ lạnh, nấu ăn.., làm mọi việc và cứ cõng nguyên như vậy.. Ôi xem đoạn đấy thấy lãng mạn kinh khủng luôn, chưa xem phim nào mà lại có cái cảnh ngọt ngào đến thế. ^ ^.

Và đặc biệt cái phim này lắm kiss kinh khủng, kiss phơn phớt có, ngọt ngào có, cuồng nhiệt có.. nói chung đủ kiểu (tuy rằng xem thích nhất và có cảm xúc nhất vẫn là đôi chính, cực thích xem những cảnh đôi này kiss or ngọt ngào bên nhau thoai ^ ^).

Nói chung là phim hay, xem ko hối hận. Kiểu ngắn gọn xúc tích ko có mấy chi tiết dài dòng thừa thãi như phim Trung Quốc (kể cả mấy phim dựng từ truyện ngôn tình, xem phim Hàn kiểu này sao vẫn thấy ngôn tình hơn hẳn Trung Quốc mới lạ).

Điểm đặc biệt nữa: nhạc phim cực hay, hợp cảnh, nghe đến đâu tê đến đó luôn. ^ ^. Cảnh quay thì miễn chê, hoàn hảo!!

Link onl: Khát khao hạnh phúc 3

Bổ sung thêm poster cho nhân vật:

Trên trời có cây tình yêu – chương 25

CHƯƠNG 25

Tính kế thành công

 

Hoàng Vũ ánh mắt sáng quắc nhìn Đường Miểu. Từ khi nàng bay ra khỏi Băng Hồ ngự thủy phi hoa đến giờ, ánh mắt nàng khi lướt qua mặt hắn đều là xa lạ. Nàng thật sự là cô ngốc kêu la sợ hãi vì hắn mà tiêu hao hết linh lực? Nàng thật sự là tiểu phàm tiên rõ ràng sợ muốn chết nhưng lại chịu vì hắn mà đáp mây bay xuống Hoang Nguyên giết rắn sừng cát? Ngón tay Hoàng Vũ chạm vào máu âm ấm trong lòng bàn tay, kích động phong ấn.

Cảm giác cực nóng không gì sánh được thiêu đốt trong ngực Đường Miểu, cháy rực khiến nàng khó chịu vô cùng. Nàng muốn thoát khỏi nó, nhưng lại không thể động đậy.

Lúc này, công chúa Cơ Oánh vẫn an tọa như một pho tượng gỗ trên Vân đài thân thể khẽ run rẩy, khăn che mặt cũng sột soạt lay động, tấm áo bào rộng màu lam trên Vân đài như mặt hồ gợn lên vì gió thổi, khẽ rung lên.

Ngọn lửa trong lồng ngực đột nhiên càng cháy mạnh, thiêu đốt những xiềng xích trói buộc nàng thành tro bụi. Tiếng rên rỉ nhỏ như muỗi kêu trào ra từ yết hầu Đường Miểu. Đêm tối bịt kín hai mắt nàng, tĩnh lặng bao phủ đôi tai nàng trong phút chốc bị vạch trần. Ánh nắng trời sáng rực chiếu thẳng xuống mặt nàng, trước mắt nàng, non nước như tranh, Vân đài tráng lệ náo nhiệt. Các loại âm thanh từ khắp xung quanh như thủy triều cuồn cuộn ập thẳng vào tai nàng.

Nàng đang ở đâu vậy? Đường Miểu đột nhiên nhìn thấy một cô gái đứng phía trước, ngạc nhiên trợn to mắt. Tại sao mặt mũi cô ta giống hệt nàng như vậy?

Nàng quay đầu, lại sợ hãi đến muốn nhảy dựng. Bên cạnh nàng là một người đàn ông trung niên đầu đội mũ miện, phục sức vô cùng xa hoa rực rỡ.

Lúc này ánh mắt Thiên Tôn Bắc Địa cũng dừng lại trên người nàng. Không để Đường Miểu kịp phản ứng, ngón tay Thiên tôn bắn ra một luồng linh lực, chớp mắt đã khiến Đường Miểu toàn thân cứng ngắc.

Nàng mở miệng, ngoài tiếng hít thở, không thể phát ra một âm thanh nào. Đường Miểu quýnh đến đầu đầy mồ hôi, ánh mắt lộ ra ngoài khăn che mặt hoảng sợ đảo loạn. Đúng lúc này nàng nhìn thấy Hoàng Vũ.

Hắn ở cách nàng không quá hai trượng. Hắn mặc áo bào dài thêu đầy các loại hoa văn phức tạp. Trang phục màu xanh biếc tôn lên đôi mắt màu lục thần bí như ngọc mắt mèo. Gương mặt gầy mảnh khảnh vẫn xinh đẹp mê người như vậy. Dải lụa dài của ngọc quan buộc dưới cằm, càng thêm phần anh khí thanh quý.

Đường Miểu nước mắt tràn mi. Mộ Ly không lừa nàng, Hoàng Vũ thực sự không sao! Hoàng Vũ thực sự không cô độc đứng lặng ở Đông Hoang cả mười năm. Ánh mắt mọi người đều nhìn chăm chú vào Thái tử Tây Địa và tiểu phàm tiên ngự thủy phi hoa ở trên Vân đài kia. Đường Miểu chỉ ngóng nhìn Hoàng Vũ, trong mắt nàng chỉ có một người là hắn. Bỏ qua Mộ Ly tinh quân có ánh mắt gian tà, Hoàng Vũ là người duy nhất nàng biết và tin cậy.

Nếu như anh ấy có thể quay đầu lại thì tốt bao nhiêu? Anh ấy nhìn chằm chằm vào cô gái trên Vân đài giống hệt mình kia, anh ấy coi cô gái đó là mình sao?

Đôi mắt xanh thăm thẳm mênh mông như trời biển kia cũng từng nhìn nàng chăm chú như vậy. Khi anh ấy nhìn nàng, sẽ hơi nhíu mày, xinh đẹp khiến người ta ngừng thở như vậy sao?

“Hoàng Vũ! Tôi ở đây!” Đường Miểu câm lặng hét lên. Nếu ánh mắt nàng giống đao kiếm thì nhất định đã đâm thủng người Hoàng Vũ. Mồ hôi toát ra dính dấp ở ngực, gió thổi qua, cảm giác lành lạnh xuyên thấu tâm can khiến Đường Miểu hoảng sợ. Bọn họ không cho mình cử động, không cho mình nói, bọn họ muốn mình thế nào đây?

Đôi mày Hoàng Vũ khẽ nhíu lại. Lòng bàn tay đau đớn, tim hắn lại càng đau hơn. Hắn nắm chặt tay, khiếp sợ gần như muốn nhảy dựng. Hắn dùng máu kích động phong ấn Phượng Tử Hoa Quan trong ngực Đường Miểu, nhưng nàng lại không có một chút phản ứng nào?

Cái đêm đầy sao ấy, hắn trịnh trọng đặt một nửa tinh hoa của sinh mệnh phong ấn tại trái tim nàng. Nụ hôn thành kính vô cùng của hắn… Nàng không phải Đường Miểu.

Bên tai truyền đến thanh âm pha lẫn sợ hãi của nàng: “Ta vừa mới nói gì? Ta.. ta chỉ là một tiểu tiên mới lên tiên giới. Ta không biết ngài.” Hô hấp của Hoàng Vũ nhất thời lại trở nên dồn dập. Chẳng lẽ khi nhìn thấy Tây Ngu Hạo, tàn dư của linh phách trong thức hải lại mạnh mẽ đến độ có thể thao túng thần trí của nàng?

Hắn dùng sức đâm mạnh lòng bàn tay, đầu ngón tay dính máu, lại kích động phong ấn.

Đường Miểu chỉ cảm thấy ngọn lửa sắp tắt trong ngực như được tiếp thêm cả thùng dầu. Lực kích động mạnh mẽ tràn ra trong ngực đối kháng với xiềng xích trói buộc nàng, khiến thân thể lại bắt đầu run rẩy.

Một bàn tay ấn chặt vai nàng. Hết thảy sức lực của Đường Miểu liền biến mất. Nàng vô lực ngã về phía sau, thân thể lọt vào cái ôm của Thiên hậu. Bà ta ôm nàng, ống tay áo rộng thùng thình che khuất ánh mắt Đường Miểu, dùng ngữ khí phẫn nộ của một người mẹ nói: “Oánh Nhi, không đáng vì một người nam nhân không thương con mà đau lòng. Mẫu hậu sẽ đưa con rời khỏi nơi này!”

Bà ta nâng Đường Miểu dậy, để đầu nàng vô lực dựa vào vai mình, giữ chặt thắt lưng nàng hung dữ trừng mắt Tây Ngu Hạo một cái, rồi lui ra khỏi Vân đài.

“Hoàng Vũ, cứu tôi!” Đường Miểu bị động để Thiên hậu mang đi. Nàng bất lực nhắm mắt lại, nước mắt tuôn rơi.

Thiên hậu phẫn nộ rời đi kinh động chúng tiên.

Tây Ngu Hạo u ám nghiêm mặt, gương mặt anh tuấn lộ ra vẻ quyết tuyệt. Hắn đứng bên cạnh Đường Miểu kia, lệ khí trên người tản ra.

Sứ thần Tây Địa là Huyền Quyết thượng tiên kêu khổ không thôi, chẳng lẽ Thái tử điện hạ đã đắc tội công chúa, còn muốn vì tiểu phàm tiên này mà ra tay ở tiên đình Bắc Địa hay sao? Nếu thật sự như vậy, cho dù hắn muốn giúp đỡ Thái tử điện hạ cũng đánh không lại nhiều thần tiên Bắc Địa đến thế! Huyền Quyết thượng tiên thật muốn đâm đầu nhảy xuống Băng Hồ quách cho xong.

Mộ Ly cười lạnh: “Xem ra Thái tử điện hạ không phải thành tâm cầu cưới Hoàng tỷ của ta!”

Tây Ngu Hạo nhìn quanh bốn phía, thấy các thần tiên Bắc Địa ánh mắt tràn ngập địch ý, trong lòng ảm đạm, lại không lùi nửa bước, cao giọng nói: “Vì tình trói buộc, biết phải làm sao. Xin Thiên tôn khai ân, cho phép Hạo đưa nàng đi.”

Thiên tôn Bắc Địa trầm mặc một lúc, mới nhẹ giọng nói: “Lúc đầu Tây Địa và Bắc Địa nghị thân, Bản tôn đã chính miệng đáp ứng Lung Băng Ngọc phi tiên thành công sẽ cho theo công chúa cùng gả đến Tây Địa. Nhưng mà Thái tử, hôm nay Bản tôn đã thấy rõ, trong lòng ngươi không có Oánh Nhi. Đã không có lòng muốn cưới, việc nghị thân như vậy xóa bỏ. Lung Băng Ngọc dù phi tiên không thành, nhưng để tránh hai bên lại xảy ra chuyện gì tranh chấp, Bản tôn đồng ý cho ngươi mang tiểu phàm tiên này đi. Có điều tuy nàng chỉ là một tiểu phàm tiên, cũng là thần tiên của Bắc Địa ta, là con dân của Bản tôn. Mong Hạo thái tử trân trọng thương tiếc.”

Ông ta nói xong, mặt Tây Ngu Hạo cũng lộ ra vẻ mừng rỡ khôn xiết: “Đa tạ Thiên tôn thành toàn. Tây Ngu Hạo cô phụ công chúa, ngày khác công chúa có sai bảo gì, Hạo tuyệt đối không chối từ!”

Thiên tôn Bắc Địa thở dài một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi. Các thần tiên Bắc địa trên Vân đài đều buồn bực vô cùng, thấy Thiên tôn rời khỏi, cũng mang theo tin bát quái mới nhất tản đi.

Tây Ngu Hạo cầm tay Đường Miểu ôn nhu nói: “Thiên tôn đã đồng ý, ta mang nàng về Tây Địa!”

Đường Miểu giật mạnh tay lại, sợ hãi nhìn hắn nói: “Ta không hiểu.”

Đúng vậy, nàng sao có thể hiểu được? Nàng bất quá mới chỉ phi tiên được mấy ngày. Trong mắt hắn vừa có chút ôn nhu lại có chút thương tâm. Hắn biết hắn vĩnh viễn không tìm lại được Lung Băng Ngọc. Hắn cũng biết tiểu phàm tiên này không phải Lung Băng Ngọc. Nhưng, nàng ngự thủy phi hoa khiến hắn có cảm giác quen thuộc vô cùng. Nàng có thể nói ra những lời như vậy, khiến trái tim như đã chết của hắn lại nảy lên thình thịch. Hắn tin tưởng, Lung Băng Ngọc lúc phi tiên tịch diệt đã nương nhờ tiểu phàm tiên này mang đến tin tức của nàng.

Thì ra hắn không thể quên được nàng.

Thì ra cho dù nàng có hóa thành tro bụi, cũng còn nhớ rõ những lời tâm tình ngọt ngào bọn họ từng nói với nhau.

Không phải tất cả mọi người đều có một tình yêu khắc cốt ghi tâm. Mà một khi đã gặp qua, ngươi mới có thể biết, dù có dốc hết toàn bộ của mình để yêu, cũng không thể ghi tâm khắc cốt hơn được nữa.

Nhưng mà, chỉ cần lúc nào cũng có thể nhìn thấy ngự thủy phi hoa của nàng, hắn đã thỏa mãn.

Tây Ngu Hạo dịu dàng nói: “Sợ hãi vì mới đến tiên giới sao? Sau này ta sẽ chăm sóc nàng.”

Hoàng Vũ cười lạnh lùng, thân mình đứng dậy bước về phía Tây Ngu Hạo và Đường Miểu.

“Tây Ngu Hạo vì nàng mà ngay cả Hoàng tỷ của ta cũng không muốn lấy. Có thể đi theo Thái tử điện hạ của Tây Địa, đối với tiểu phàm tiên mới phi tiên như nàng mà nói, coi như may mắn hơn là ở lại Bắc Địa! Này, không phải ngươi muốn đi cướp người chứ? Chẳng lẽ ngươi đối với nàng không chỉ là muốn báo ân?” Mộ Ly vô liêm sỉ chặn trước Hoàng Vũ nói, lộ ra nụ cười bất hảo.

Bước chân Hoàng Vũ khựng lại một chút. Nàng không phải Đường Miểu thì nàng là ai? Sau khi dùng máu kích động phong ấn, công chúa trên Vân đài liền có động tĩnh. Hoàng Vũ mạnh quay đầu lại, chỗ công chúa ngồi trước đó ở Vân đài có rơi rớt mấy điểm trong suốt. Giống như đá quý rực rỡ nhất, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Là nước mắt của nàng! Quen thuộc đến vậy..Khiến hắn đau lòng đến vậy.. Không ngờ bọn họ lại tính kế nàng như vậy!

Hoàng Vũ cười khổ. Có Thiên tôn lẫn Thiên hậu Bắc Địa ngồi sát bên cạnh nàng, thì Phượng Tử Hoa Quan có lợi hại hơn nữa cũng không chống nổi linh lực cường đại của Thiên tôn và Thiên hậu. Cho nên lần thứ hai khi hắn kích động phong ấn, Thiên hậu mới có thể vội vàng đưa nàng rời khỏi.

Là ai biến hóa thành dung mạo của nàng? Đáp án vừa nghĩ đã biết. Và nếu Cơ Oánh đã giả thành Đường Miểu để đến bên Tây Ngu Hạo, như vậy Đường Miểu còn có thể lộ diện ở Bắc Địa này sao? Hoàng Vũ hít một hơi lạnh.

Cách đó không xa, Đường Miểu đang cúi đầu nhỏ nhẹ nói: “Ở Đông Hoang nhờ có Vũ công tử chiếu cố ta. Trước khi đi, ta muốn cảm ơn ngài ấy.”

Vũ công tử? Hoàng Vũ muốn phá lên cười. Đường Miểu chưa bao giờ gọi hắn như vậy. Nàng không biết thân phận hắn, nàng luôn lớn tiếng gọi thẳng tên hắn. Đúng rồi, nàng ngốc như vậy, nàng đáp mây phi hành không phải ngồi thì là nằm, nàng có thể bị chính nước của mình dẫn ra dội cho cả người ướt sũng. Thế mà hôm nay nàng lại có thể biểu diễn ngự thủy phi hoa đẹp đẽ tuyệt luân như thế. Có lẽ ngoài mình ra, chẳng ai biết được Đường Miểu mới lên tiên giới có cái dạng gì đúng không?

Hoàng Vũ nghiêng người khẽ nói nhỏ bên tai Mộ Ly: “Nàng là người Thái tử điện hạ Tây Địa nhìn trúng, ta tốt xấu gì cũng phải đi nịnh bợ một lần, không chừng tương lai nể tình tương trợ ở Đông Hoang mà có thể bán cho Hoàng Vũ này chút ân nghĩa ấy chứ. Ngươi nói phải không?”

Mộ Ly ngẩn ra, cười gượng vỗ vỗ vai Hoàng Vũ.

“Thái tử điện hạ xin mời! Không đánh nhau thì không thành bạn, Hoàng Vũ tưởng lầm Thái tử điện hạ sẽ khiến Đường cô nương bị thương nên mới nhờ cậy Mộ Ly tinh quân đưa nàng rời khỏi Đông Hoang. Việc hôm qua còn xin đắc tội!”

Tây Ngu Hạo trầm giọng trả lời: “Hôm qua may mắn Vũ công tử ra tay cứu giúp, là Cô không rõ phải trái đã ra tay quá nặng. Quỷ Diện công tử vì hoàn thành tu luyện mà dùng biện pháp cấm kỵ, mỗi đêm trăng tròn vết thương sẽ tái phát. Vũ công tử quay về Đông Cực, hy vọng cẩn thận một chút.”

Lợi ích đến nhanh như vậy? Hoàng Vũ cười nói: “Đa tạ nhắc nhở. Đường cô nương cũng xin bảo trọng.”

Được lắm Hoàng Vũ, nói nghe trơn tru như vậy! Có điều cái cớ này cũng tốt, đỡ khiến Tây Ngu Hạo nghi ngờ hôm qua lén mang Đường Miểu đi, tại sao hôm nay lại cố ý để nàng thi triển thuật ngự thủy phi hoa. Mộ Ly âm thầm bội phục Hoàng Vũ, lại bỏ thêm một mồi lửa: “Bản quân cũng là thay Hoàng tỷ suy nghĩ. Tây Ngu Hạo, hôm qua lén mang nàng đi là vì hôm nay sắp xếp màn biểu diễn ngự thủy phi hoa  này. Bản quân muốn Thiên tôn Thiên hậu và Hoàng tỷ nhìn thấy rõ ràng, ngươi đối với Hoàng tỷ không phải thành tâm muốn cưới. Việc hôn nhân hủy bỏ, Bản quân tất nhiên thay Hoàng tỷ cao hứng. Ngươi đừng tưởng Bản quân đối tốt với ngươi!”

“Là Tây Ngu Hạo có lỗi với công chúa. Bất luận Tinh quân có ý đồ gì, Cô đã thỏa mãn, như vậy xin từ biệt.” Tây Ngu Hạo cầm tay Đường Miểu nói: “Đừng sợ, ta sẽ đối tốt với nàng.”

Trước mắt hắn nàng vẫn bộ dáng hoảng sợ, không biết nên đi hay ở lại, răng nanh khẽ cắn môi, thỉnh thoảng quay sang nhìn Hoàng Vũ, lại nhìn Mộ Ly.

Hoàng Vũ nhịn cười nghiêm trang nói: “Thái tử điện hạ tương lai đứng đầu Tây Địa, nhất ngôn cửu đỉnh. Ngài ấy đã nói sẽ đối tốt với ngươi, tuyệt đối sẽ không đổi ý.”

Mộ Ly hừ một tiếng: “Đi nhanh đi! Nhanh đi! Miễn cho Bản quân nhìn mà bực mình!”

Tây Ngu Hạo nắm chặt tay Đường Miểu, cùng với Huyền Quyết thượng tiên rốt cuộc cũng yên lòng, cùng nhau đáp mây bay lên.

Một chút châm chọc thoáng qua trong mắt Hoàng Vũ. Nếu là tiểu phàm tiên ngốc nghếch kia, tốc độ đáp mây bay kiểu này, đã sớm sợ tới mức hét váng lên rồi.

“Hoàng Vũ, ta sẽ không tiễn ngươi. Ta phải đi thăm Hoàng tỷ của ta một chút, xem ra hôm nay nàng tức giận không ít.” Mộ Ly nhẹ nhàng thở ra, đồng thời lại chột dạ tránh ánh mắt Hoàng Vũ.

Chỉ trong nháy mắt phân tâm, một mảnh lá cây từ ngón tay Hoàng Vũ bắn ra, bay vào trong ống tay áo Mộ Ly.

________________

Hành trình yêu nghiệt trong showbiz – chương 50

Chương 50: Sự rộng rãi của đàn ông

parrot-love-love-35241117-1600-1000

“Chỉ cần đưa một người đàn ông yêu em về là được!” – Kim Yoo Jin

 

Câu chuyện lần đầu tiên gặp nhau giữa Kwon Ji Yong và Uhey sau khi được tiết lộ, các fan quả nhiên kích động không ngừng, ào ào bàn luận, hai người quả nhiên làm gì cũng hay ho hơn người. Lần đầu tiên gặp nhau cũng như phim ấy.

Về phần Uhey có phải mặc hanbok khiêu vũ trước ngày sinh nhật bạn trai hay không, cứ xem ngày hôm sau Kwon Ji Yong mặt mày gió xuân phơi phới là có thể đoán được một hai. – Hanbok gì đó kỳ thực đúng là quyến rũ mê người, ngài Kwon sờ sờ khóe miệng mỉm cười.

Hơn nữa vì vấn đề nào đó được tiết lộ, từ đó xuất hiện một vài câu trả lời cho những nghi vấn còn thắc mắc đã từ lâu.

“…Ji Yong à, đàn em gửi trả lại tiền cho cậu chính là.. Uhey?” Yang Hyun Suk đột nhiên cảm thấy chuyện tình thông thuận hẳn. Thì ra chân tướng sự tình hồi đó là như vậy.

Ông vẫn nghi hoặc, Kwon Ji Yong làm thế nào mà đuổi được cô nàng xuất sắc như vậy vào tay, hiện giờ xem ra, hai người ở một vài phương diện thực sự phụ họa cho nhau.

“À….” Kwon Ji Yong từ sau khi yêu Uhey, thật tình đã quên béng mất chuyện này. Hiện giờ nhớ tới, cũng cảm thấy có chút buồn cười. “Yoo Jin ấy à..Có đôi lúc hơi mơ hồ.”

Chủ tịch Yang cảm thấy cái kiểu cười vẻ cưng chiều trên mặt Kwon Ji Yong khiến người ta thấy thật chói mắt, đây là sự khác nhau giữa yêu và không yêu? Lúc đó còn tức giận tới mức mặt mày hung ác, giờ gì chỉ hai chữ “mơ hồ” là xong? Kwon Ji Yong à, cậu thật là hết thuốc chữa rồi.

Còn Uhey thì ngày ngày đều bị Han Sung Soo soi mói với bản mặt âm trầm. Con bé chết tiệt này, thì ra khi đó hai đứa quen biết như vậy. Giấu diếm khá lắm! Sau đó các loại biểu hiện đau lưng tức ngực. Khiến cho Uhey cứ mỗi lúc nhìn thấy CEO nhà mình, chào hỏi xong liền nhanh chân chạy trốn.

Beautiful Hangover, single thứ năm của Big Bang ở Nhật Bản được phát hành sau đó, lượng tiêu thụ vô cùng tốt, Kwon Ji Yong dạo này cơ bản là trong tình trạng sự nghiệp thăng tiến thuận lợi. Hơn nữa theo đề nghị của Uhey, hắn còn đặc biệt thành lập một quỹ từ thiện.

“Quỹ từ thiện đó dùng tên của chúng ta.” Kwon Ji Yong ôm Gaho đã mang về từ nhà chị gái, “Là KY.” Hai chữ cái trùng nhau của Kwon Ji Yong và Kim Yoo Jin. Bọn họ quyết định giúp đỡ một viện mồ côi sắp bị đóng cửa.

“Em sẽ trích ra một phần lợi nhuận thu được từ album lần này, đến lúc đó giao cho người đại diện.” Uhey lúc đầu không hiểu lắm về chuyện này, nhưng sau khi cô nghe ở Strong Heart chuyện No Min Woo làm người tình nguyện tại châu Phi xong, liền có ý định làm từ thiện, sau khi về liền nói lại với Kwon Ji Yong.

Có lẽ là vì được sống lại một lần, khiến Uhey cảm thấy mình được trời ban ân, vậy cũng nên làm nhiều việc tốt, tích phúc. Hiện giờ tài sản của hai người tuyệt đối có thể xem như giàu có, tuy rằng lúc này không ai nói gì, nhưng xã hội luôn có kẻ không thể nhìn được người khác sống tốt. Vi phú bất nhân, cũng là chuyện khiến người ta kiêng kỵ.

Nhưng theo Uhey biết được, cuộc sống của trẻ mồ côi ở đất nước mình không được vui vẻ gì.

Tốc độ của Kwon Ji Yong rất nhanh, đặc biệt là chính các fan nhân ngày sinh nhật hắn quyên tặng cho bệnh nhân ung thư máu 18 triệu won, khiến hắn cảm thấy rất xúc động.

Vì vậy hắn đề nghị với chủ tích Yang và người đại diện, sau khi thành lập quỹ của mình và Uhey, tìm một người có danh tiếng tốt, trước tiên giúp đỡ một viện mồ côi ở ngoại thành Seoul. Hắn và Uhey còn định kỳ trích một phần phí bản quyền cho vào quỹ, làm hoạt động từ thiện khác. Bây giờ mấy triệu đối với hắn không thành vấn đề, nhưng đối với một viện mồ côi xuống dốc mà nói, quả thực là ân cứu mạng.

Tiền bản quyền của Uhey cũng có rất nhiều. Từ lúc debut đến nay, hầu như các ca khúc đều do cô sáng tác, thậm chí còn tham gia chế tác cho các ca sĩ khác cùng công ty, cho nên sau khi cô biết chuyện, cũng trích ra mấy triệu cho vào quỹ. Hai người làm việc chỉ có số rất ít người biết, các thành viên Big Bang và Park Ga Hee, Som Dam Bi đều tham gia quyên tiền.

Có điều suy nghĩ của mọi người đều giống nhau, từ thiện bí mật là được rồi, bọn họ không muốn khiến việc này thành quảng cáo trước công chúng. – Quảng cáo như vậy nhiều lắm, mọi người đều trơ mòn cả ra rồi.

Thời gian của người trẻ tuổi dường như trôi qua rất nhanh, cho đến khi…

“Dae Sung à, xem này…” Hôm nay Kwon Ji Yong lặng lẽ đi ra sau lưng cậu em, vỗ vai, chờ khi cậu ta quay lại liền giơ cái gì đó trong tay.

“Omo.. Hyung.. Đó là…” Doraemon phiên bản thủ công số lượng hạn chế, lần trước đi Nhật cậu ta tìm thế nào cũng không thấy. Đội trưởng nhà mình quả nhiên thần thông quảng đại thật. Dae Sung mặt mày hơn hở, tay giơ ngay tới món đồ chơi mình vẫn tha thiết ước mơ bấy lâu nay..

“Đợi chút, Dae Sung à, thực ra anh có việc muốn nhờ cậu..” Kwon Ji Yong giơ cao tay lên, xem ánh mắt Dae Sung thoáng chốc trở thành rối rắm, vội bổ sung: “Tuyệt đối không phải chuyện gì xấu cả, chỉ là giúp anh chút bận mà thôi.”

“Vậy.. hẳn là em có thể giúp.” Dae Sung nhìn món đồ yêu quý, nuốt nước miếng nói.

“Ờ, cho em.” Kwon Ji Yong đưa món đồ cho Dae Sung, nhìn bộ dáng cực kỳ yêu thích của cậu em, nhất thời cảm thấy thời cơ đến: “Dae Sung à, nghe nói em và Yoo Jin cùng làm MC cho một chương trình?” Kwon Ji Yong làm bộ lơ đãng hỏi.

“Là Night After Night của SBS, Ji Yong hyung, anh muốn nhờ em để ý đến Uhey noona à? Không thành vấn đề.” Dù sao mọi người đều biết mình và Uhey thân thiết với nhau, đây không phải một chuyện quá tiện sao, ấy dà, vụ trao đổi này có hời!

Kwon Ji Yong đảo tròng mắt, sau đó chúi tới thấp giọng nói với Dae Sung: “Noona của em kỳ thực có chút tật xấu.”

“Cái gì?” Dae Sung nghi hoặc hỏi, sau hắn không nghe nói việc này nhỉ?

“Thực ra noona của em không thích tiếp xúc va chạm nhiều với nam giới.” Kwon Ji Yong vẻ mặt bất đắc dĩ nói, sau đó tiếp tục dẫn dắt từng bước: “Em thấy đấy, cô ấy quay phim gì cũng thế, không nhiều động tác, hơn nữa không thích tham gia chương trình tạp kỹ nào hết.”

Vẻ mặt Kwon Ji Yong đầy nghiêm túc: “Khi yêu anh, nói thật anh cũng nhịn thật lâu mới… Cho nên anh lo cô ấy không thích ứng với công việc MC, đến lúc đó, nếu có hoạt động gì cần va chạm tiếp xúc trực tiếp, thì giúp đỡ noona em che chắn một chút.” Jung Yong Hwa mới là mối lo trong lòng anh.. aizz.. Nhưng thật sự không thể nói trực tiếp với cậu em được, cậu giúp anh đề phòng cái gã Jung Yong Hwa kia đi. Dù sao cậu ta cũng là khác phái, chắc chắn phải nằm trong vòng đề phòng.

Dae Sung nghe mà thấy rối rắm đầu óc, có điều nghĩ lại lời leader nói, nghe cũng có lý, hình như từ khi Uhey noona debut đến nay, ngoài Kwon Ji Yong thì đúng là không tiếp xúc gì thân cận với nam nghệ sĩ nào khác, khi quay phim, ôm ấp gì đó đều rất ít.

Uhey cũng thấy lạ, bản thân mình ít khi tham gia chương trình tạp kỹ, nhưng SBS gần đây có vẻ coi trọng cô, mời cô làm MC cố định cho chương trình Night After Night.

Night After Night là một chương trình truyền hình trò chuyện đêm khuya mới được lên sóng. Đội ngũ MC rất hùng hậu, không chỉ có các MC lão làng như Tak Jae Hoon, Kim Jae Dong, Park Myung Soo mà còn có các lực lượng trẻ mới được gia nhập là Jung Yong Hwa, Dae Sung và Uhey. Không thể không nói, đúng là đáng để mong chờ.

(chương trình này có thật nhé mọi người. ^ ^)

Nhưng Uhey thật sự không rõ mình thì có thể phát huy được cái gì. Cô có thể hát, nhảy, nhưng làm MC? Không có kinh nghiệm gì hết.

“Có lẽ họ muốn có một MC là nữ. Hơn nữa danh tiếng của em đang rất cao, cho nên mời em.” Kwon Ji Yong xoa xoa mặt Uhey, híp mắt cười, “Dù sao Dae Sung đã ở đó, có gì không được thì kêu cậu ta. Cậu ta không phải mỗi ngày đều gọi noona thân thiết như thế, dù sao cũng phải có chút tác dụng chứ.”

“Uhm, cũng đúng, hơn nữa Jung Yong Hwa cũng là người quen mà.” Uhey cảm thấy có người quen thì vẫn thoải mái hơn.

Kwon Ji Yong ánh mắt lơ đãng như không nghe thấy tên Jung Yong Hwa, “Aigoo, Gaho nhà ta dạo này ăn cái gì mà nặng thế nhỉ? Có phải oma quá thương con rồi không hả?” Kwon Ji Yong một tay ôm nhóc con đang nằm bên chân hai người lên.

‘Hừ hừ, con vẫn thon thả chán, aba vu khống con thì có.” Gaho híp mắt, bất mãn.

“Thật sao? Dạo này thức ăn của Gaho vẫn thế mà, hay là đi dạo ít quá nên thế?” Sự chú ý của Uhey lập tức bị thu hút, ngả người tới muốn ôm Gaho.

Kwon Ji Yong thấy thế lập tức quăng Gaho sang bên, thuận tay ôm chặt Uhey đang ngả tới, “Đến đây, bé cưng, để anh yêu ôm em một cái xem có nặng thêm chút nào không.”

“Kwon Ji Yong! Dạo này anh lại ngứa da đúng không hả?”

Gaho: ‘aba, aba có quăng thì quăng nhẹ chút được không? Dù không nhẹ được thì ít nhất cũng quăng trên sofa chứ? Aigoo, cái mông tui..’

Uhey trở thành MC của Night After Night, tự nhiên là mang lại một phần nổi tiếng cho chương trình. Kỳ thật tổ chế tác tiết mục cũng có tính toán, cô, Dae Sung, Jung Yong Hwa, ba người đều có rất nhiều fan, tự nhiên là có đảm bảo thu được mức rating nhất định.

Kỳ thứ nhất, khách mới là Kim Soo Ro và Psy. Có thể nói cả hai đều là người quen của Dae Sung, hơn nữa vì quan hệ với Kwon Ji Yong, Uhey cũng có quen biết với Psy.

Khách mời là hai ông chú, rất có sức sống tiến vào: “Ôi chà, Uhey..” Đầu tiên là cùng bá vai nhau chạy tới bắt tay Uhey.

Sau đó vẻ mặt thỏa mãn quay ra, khiến khán giả đều ôm bụng cười.

Chương trình đưa ra các câu hỏi cho khách mời, kiểu như phân tích tính cách của mình trong những chương trình truyền hình đã trải qua trước đó. Kỳ thứ nhất Uhey đảm nhận là MC nên không có vấn đề gì lớn, hơn nữa được mấy tiền bối lớn tuổi cổ vũ, cuối cùng rating vẫn qua 10%, khiến Uhey cũng hơi yên tâm.

Nhưng kỳ thứ hai ghi hình xong, Uhey phải đi tham gia MAMA 2010, tổ chế tác liền mời Jo Young Nam và HaHa tạm thời thay thế.

“Lần này chúng ta đi cùng ngày, cùng một máy bay, chỗ ngồi cũng cạnh nhau. Không cho phép em nói không đồng ý.” Kwon Ji Yong đứng trước gương vung vẩy quần áo, nói với Uhey đang ngồi sau xem tạp chí.

“Được rồi.” Uhey lật một trang, sau đó ngẩng đầu nhìn chàng trai của cô đang vung vẩy bộ vest màu đen: “Màu này anh mặc trông rất cool.”

Đối với thói ham mê mua quần áo của bạn trai, Uhey chỉ còn nước bó tay. Có điều bản thân cô cũng có không ít quần áo, kết quả chỉ riêng quần áo giày của hai người đã chiếm nguyên cả một phòng. Ngoài ra còn cả trang sức đồ phụ kiện các loại, nhiều đến hết chỗ chứa. Khiến Uhey nghĩ, sắp tới có nên cho thông với phòng cho khách thành một phòng chứa đồ luôn không nhỉ?

“Thật chứ?” Kwon Ji Yong nghe bạn gái khen, lập tức dính tới: “Lần này anh sẽ mặc bộ này. Em muốn mặc cái gì, anh giúp em chọn luôn.”

Uhey hôn một cái lên gương mặt của Kwon Ji Yong vừa giơ tới: “Gì cũng được, anh chọn cho em đi.” Ánh mắt của người có gu thời trang thời thượng, cô rất tin tưởng.

Kwon Ji Yong vui khấp khởi ôm Gaho buổi tối đi ngủ sớm, aigoo: “Gaho à, ra ngoài ngủ đi. Aba chọn quần áo cho oma.” Thân hình Yoo Jin nhà hắn luôn khiến phái nam Đại Hàn Dân Quốc phải khen nức nở, Kwon Ji Yong cũng rất thích mua quần áo cho Uhey, sau đó đóng cửa xem người yêu của mình thay từng bộ từng bộ.. cái đó gọi là tình thú “vợ chồng” đấy nhé.

Gaho là giống đực, cho nên vẫn là đừng nhìn chuyện không nên nhìn.

Cuối cùng Kwon Ji Yong sau khi chiếm tiện nghi thỏa thích xong, chọn cho Uhey một bộ lễ phục màu xanh da trời. Trang phục cắt may rất vừa người, là một nhà tài trợ tặng khi chụp ảnh cho VIVI. Vốn thân hình Uhey đã sẵn thon thả cân đối, độ rộng cổ áo cũng vừa vặn, để lộ xương quai xanh như ẩn như hiện, đến lúc đó chỉ cần phủ thêm một cái áo hoặc khăn choàng vai là ok.

 “Tết năm nay em có dự tính thế nào chưa?” Chọn xong quần áo, Kwon Ji Yong nằm trên giường ôm người yêu, lẩm bẩm. Aiz.. Thật sự hắn rất muốn kết hôn, như vậy thì không cần che giấu phiền phức gì nữa. Người nhà hắn đều rất vừa lòng Yoo Jin, mẹ hắn còn hỏi hai người khi nào có thể đính hôn. Nhưng mà hắn còn chưa từng gặp bố mẹ Uhey nữa.

“Sau khi xong MAMA, đến nhà em một lần nhé.” Nhớ tới lần trước Kwon Ji Yong nằn nì, Uhey nghĩ vậy thì để chị gái và bố mẹ gặp đi. Dù sao cô cũng đã yêu phải anh chàng này rồi.

“Thật hả?!” Kwon Ji Yong suýt chút nữa thì bật dậy khỏi giường, ghé mặt tới trước Uhey: “Thật sao? Yoo Jin, là thật sao? Woa woa.. Tuyệt quá. Bác trai bác gái, và chị em nữa, thích những gì?” Kwon Ji Yong bắt đầu dự tính viết một một lịch hành trình, còn có hôm đó phải nói những gì, phải dự tính sẵn sàng trước mới được.

“Bọn họ thích em đưa người đàn ông yêu em trở về.” Uhey ngẩng mặt nhìn anh chàng trước mặt đang hưng phấn không kiềm chế được, nhéo mặt hắn nói: “Như vậy là đủ.”

“Yes!! Anh tuyệt đối là người yêu em nhất!” Kwon Ji Yong bộ dáng thề với trời, sau đó nghĩ ngợi lo lắng nói: “Anh phải xem có bộ vest nào vừa người không chuẩn bị trước mới được.”

Còn nữa, bố Uhey là huấn luyện viên bóng chày, mình có nên đi học bóng chày cấp tốc không nhỉ? Kwon Ji Yong suy nghĩ.

_________________________

 Chuẩn bị ra mắt nhà vợ, anh chàng cứ coi chừng đi, ko dễ ăn như tưởng đâu. :v

 _________________

MV  BEAUTIFUL HANGOVER

Hảo nữ thập bát giá – chương 149

Chương 149: Đi tìm nàng

 

Sau khi rời khỏi phố Tử Gia, Tiểu Ngư không vội đi tìm Phạm Đại đang ở trong thành làm nhiệm vụ bảo vệ, mà quay trở về trấn Liễu Hà, lẳng lặng gỡ búi tóc, thay áo ngủ nằm xuống, chuyện đêm nay, nàng phải suy nghĩ cho kỹ trước đã mới được.

Một đêm không mộng mị, sáng sớm hôm sau, Tiểu Ngư bảo La Đản ra ngoài thay ca cho Phạm Đại nhắn cho hắn, đến một tửu lâu chờ nàng.

“Chuyện gì mà nhất định phải đến tận nơi này mới nói được?” Phạm Đại tới rất nhanh, nhấc ngay bình rượu ngon Tiểu Ngư đã chuẩn bị cho hắn, tu ừng ực hết luôn nửa bình.

“Cháu muốn biết năm xưa nhà chúng ta tại sao lại có cái quy củ trọn đời không thể kết hôn với hoàng tộc họ Triệu.” Tiểu Ngư nói thẳng, nhìn chằm chằm Phạm Đại.

“Đang yên đang lành sao bỗng dưng lại hỏi chuyện này?” Trong mắt Phạm Đại rất nhanh xẹt qua chút ảm đạm, nhưng vẻ mặt lập tức khôi phục lại như thường, chỉ có điều động tác uống rượu chậm lại.

“Thúc phải nói cho cháu nguyên nhân trước, rồi cháu sẽ nói cho thúc tại sao.” Thấy vẻ mặt như vậy, Tiểu Ngư nhất thời suy tính trong lòng. Xem ra Nhị thúc đối với quận chúa kia không phải không có tình cảm, nếu không với tính tình rộng rãi kia của hắn không thể nào mẫn cảm như vậy.

“Đó là chuyện mấy chục năm trước. Cháu cũng biết đấy, nhà chúng ta vốn dĩ không phải họ Phạm mà là họ Phương…” Phạm Đại im lặng một chút, lại uống một ngụm rượu, cũng không phải muốn tìm cớ trì hoãn, dường như chuyện này giấu kín trong lòng hắn đã nhiều năm, không thổ lộ ra được thì cứ đè nặng trĩu trong lòng.

 Tiểu Ngư im lặng  nghe, thỉnh thoảng lại đúng lúc châm rượu cho hắn.

Trên bàn tuy rằng bày đầy những thức ăn Phạm Đại thích ăn, nhưng mắt Phạm Đại như bị mù không nhìn thấy được, chỉ cầm chén rượu từng chén từng chén đưa lên miệng, Tiểu Ngư từ đó tìm hiểu được toàn bộ tiền căn hậu quả. “…Cho nên, về sau ông nội cháu liền lập ra quy củ như vậy.”

Chuyện đã kể xong, trong phòng cũng lặng im.

Một lúc lâu sau, Tiểu Ngư mới thở một hơi thật dài. Tuy rằng nàng biết tổ tiên không thể nào vô cớ định ra quy củ như vậy, cũng biết nhà mình nhất định từng có khúc mắc ân oán gì đó với hoàng thất họ Triệu. Nhưng đến khi thật sự nghe về đoạn lịch sử này, cũng có chút khó mà tin được, bản thân mình lại có một bối cảnh phức tạp đến thế.

Năm đó Tống Thái Tông Triệu Quang Nghĩa dẫn quân đánh Liêu, thất bại trong một trận chiến ở sông Cao Lương, từng mất tích một đoạn thời gian mọi người đều đã biết. Chỉ là tình hình cụ thể khi đó không ai rõ ràng. Tổ tiên nhà họ Phạm là Phương Chân Nguyên, đúng là trong thời gian này quen biết Tống Thái Tông. Chính xác mà nói, trong lúc nguy cấp nhất cứu Tống Thái Tông một mạng.

Tống Thái Tông giữ được tính mạng, trong lúc cảm kích, nhất định muốn gả con gái thứ của mình cho Phương Chân Nguyên lúc đó mới mười bảy tuổi. Sau đó dưới sự bảo vệ của Phương Chân Nguyên, Tống Thái Tông về tới kinh thành, muốn trọng thưởng Phương Chân Nguyên. Nhưng Phương Chân Nguyên không có chí lớn làm quan, chỉ là vì nhất kiến chung tình với Nhị công chúa lúc ấy mới mười hai tuổi, mới ở lại trong cung làm một thị vệ, tính là tiếp xúc nhiều hơn với Nhị công chúa, cũng đợi đến lúc công chúa đến tuổi cập kê thì cưới, sau đó cùng vợ quy ẩn.

Không ngờ Phương Chân Nguyên một lòng si tình, chờ đợi Nhị công chúa trưởng thành, Nhị công chúa lại chưa từng có ý định gả cho hắn, không lúc nào không tìm cách bội ước. Tống Thái Tông lúc đầu còn nhớ ân cứu mạng, không chịu đáp ứng, nhưng đường đường Đế vương từng trải qua giang hồ nghèo túng chung quy không phải chuyện có thể diện, ngoài phần cảm ơn, trong lòng không khỏi có chút khúc mắc. Hơn nữa Nhị công chúa ngày ngày làm nũng cầu xin, lâu ngày, Tống Thái Tông rốt cuộc đáp ứng nàng ta. Vì không muốn gánh tội danh bội bạc, hai cha con tính một là không làm, đã làm thì làm đến cùng, lựa chọn một cách vô tình nhất: giết người diệt khẩu.

Đương nhiên, lúc này trước mặt Tiểu Ngư còn một Phạm Đại đang ngồi sờ sờ ra đấy, tổ tiên bọn họ là Phương Chân Nguyên rõ ràng không chỉ không chết, còn cưới vợ sinh con, hơn nữa còn để lại một tổ huấn nghiêm khắc rõ ràng.

“Giờ thì cháu nên trả lời tại sao lại đột nhiên hỏi chuyện này?”

Kể xong một câu chuyện dài, Phạm Đại bụng rỗng uống rượu cũng có chút ngà ngà say.

“Nhị thúc, trước kia cháu từng hỏi thúc một vấn đề, thúc không trả lời cháu ngay lúc đó. Giờ cháu muốn hỏi lại một lần, trong lòng thúc rốt cuộc có Phi Hà quân chúa kia hay không?” Tiểu Ngư nghiêm trang nhìn hắn.

Phạm Đại sững lại một chút, rồi cười ha hả, lại nhấc một chén.

Lúc này, Tiểu Ngư giữ chặt chén rượu, không cho hắn uống nữa: “Nhị thúc, thúc đừng trốn tránh, nói cho cháu biết, thúc có thích nàng hay không?”

“Thích thì sao? Không thích thì sao? Ta với nàng dù sao cũng không thể. Nhiều năm như vậy qua rồi, không chừng con cái người ta đã chạy đầy nhà.” Phạm Đại càng cười to hơn, không giành chén rượu với Tiểu Ngư nữa mà quay sang lấy bình rượu, lại bị Tiểu Ngư cướp mất.

“Nhị thúc, nếu thúc không nói cho cháu biết, cháu sẽ khiến thúc muốn say mà say không được đấy.” Tiểu Ngư uy hiếp, trong lòng lại thoáng chua xót. So với lão cha tốt bụng dở hơi kia, mấy năm nay nàng gần gũi với Nhị thúc nhiều hơn, sao có thể không nhận ra bề ngoài hắn cười to sang sảng, trong lòng lại chua xót chứ.

“Say cũng là không say, không say cũng là say. Cháu gái bảo bối, có một số việc cháu không thể hiểu được.” Phạm Đại đứng lên, cười ha ha, trông như càng thêm vui vẻ.

“Nàng sắp chết.” Tiểu Ngư đơn giản ném ra một quả bom.

“….” Tiếng cười của Phạm Đại quả nhiên tắc nghẹn lại. “Cháu nói gì?”

“Triệu Dao, Phi Hà quận chúa Triệu Dao, cô gái dũng cảm từng xông qua mưa qua gió chân trời góc biển đi tìm ngài, giờ sắp chết.” Tiểu Ngư gằn từng tiếng nói.

Phạm Đại nặng nề ngồi phịch xuống ghế, trên mặt không còn chút tươi cười nào nữa, hai tay nắm chặt mép bàn, lần đầu tiên dùng ánh mắt mười phần sắc bén nhìn chằm chằm cháu gái yêu quý của mình: “Sao cháu biết?”

“Nàng có một biểu muội còn thích hợp làm nữ hiệp hơn là cháu, cũng chính là con gái của nhà họ Thượng Quan ở trấn Song Toàn năm đó, vì giúp biểu tỷ bệnh nặng của mình gặp được người yêu lần cuối, đã ngàn dặm xa xôi tìm tới kinh thành, suýt chút nữa thì bị người ta làm nhục.” Tiểu Ngư nói lại đơn giản chuyện đêm qua một lần, nhưng chuyện Thượng Quan Kiều đã kể thì nhắc lại không thiếu một chữ, “Nhị thúc, mấy năm nay, nàng sống không tốt chút nào…”

Phạm Đại ngồi kinh ngạc, mu bàn tay nổi gân xanh, Tiểu Ngư đã sớm bỏ lại chén rượu và bình rượu, hắn lại như tượng đất không nhìn thấy gì hết, chỉ có tơ máu lộ ra trong đôi mắt chứng minh nội tâm hắn đang bị đả kích đến thế nào.

“Nhị thúc!” Thấy hắn bộ dạng như vậy, Tiểu Ngư trong lòng cũng không chịu nổi, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Cháu biết, kỳ thực thúc thích quận chúa đó, chỉ là ngại vì di huấn của ông nội cho nên mới hết lần này đến lần khác bắt buộc mình rời khỏi nàng. Cháu cũng tin, tuy rằng thúc nhẫn tâm cự tuyệt nàng, nhưng trong lòng vẫn hy vọng nàng có thể sống tốt, sống hạnh phúc, thậm chí vì nàng mà đến giờ thúc vẫn không chịu lập gia đình. Thế nhưng, thúc cũng nghe thấy đấy, nàng sống không tốt, nàng không hạnh phúc, chẳng những không hạnh phúc mà còn thật bi thảm, thật đáng thương…”

“Cháu đừng nói nữa…” Phạm Đại rốt cuộc cũng cất tiếng, thanh âm run rẩy. Phạm Nhị hiệp vẫn luôn tùy tiện, kiên cường rốt cuộc cũng lộ ra phần yếu đuổi hắn vẫn giấu kín trong lòng.

“Không, cháu phải nói. Nhị thúc, nếu thúc không có tình cảm với người ta, như vậy hôm nay cháu nói những lời này cũng là vô dụng, chỉ là, nếu trong lòng thúc có nàng, cháu hy vọng Nhị thúc đừng lại né tránh nữa. Kiều Kiều nói nàng mắc bệnh nặng, không còn ý chí muốn sống nữa. Nhị thúc nếu còn do dự, sợ rằng thật sự không thể gặp nàng lần cuối…”

“Ta là người Phương gia…” Phạm Đại nhắm mắt. “Năm ấy khi ông nội cháu qua đời, ta và cha cháu từng đứng bên giường người chính miệng đáp ứng…”

“Vậy cũng phải xem di huấn này có hợp lý không.” Tiểu Ngư nhíu mày ngắt lời hắn, không chút khách khí nói, “Nhị thúc, thúc vẫn luôn không phải người cổ hủ, cũng vẫn khinh thường cái gì mà oan oan tương báo, vậy tại sao trong chuyện này lại nghĩ không thông như vậy? Nếu ta yêu phải người nào họ Triệu thì ta sẽ mặc kệ cái tổ huấn chó má gì đó! Thúc đừng trừng ta, thúc nói xem, nếu thực sự có một ngày ta nhất định muốn gả vào hoàng gia, chẳng lẽ thúc và cha có thể nỡ lòng giết ta để nhận lỗi với tổ tông sao?”

Phạm Đại trợn mắt há hốc miệng nhìn nàng, muốn phản bác, nhưng mở miệng lại không thể nói được lời nào.

Tiểu Ngư dịu giọng xuống: “Nhị thúc, theo cháu thấy, đời này thúc cái gì cũng tốt, chỉ là đối với tình cảm quá nhẫn tâm rồi. Nhân gian khó được người hữu tình, huống chi hai người là cùng có tình cảm, thật lòng yêu nhau. Nhị thúc, nếu thúc vẫn là một nam tử hán đội trời đạp đất, thì nên đi gặp nàng một lần được chứ? Trừ khi thúc ghét bỏ nàng đã không phải là thiếu nữ toàn vẹn như trước, cảm thấy nàng không xứng với mình nữa.”

“Ta sao có thể ghét bỏ nàng chứ? Kẻ không xứng là Nhị thúc, không phải nàng.” Phạm Đại nghèn nghẹn cười khổ, so với khóc còn khó coi hơn, chỉ có chút nhu tình lộ ra trong mắt, thì thầm rất nhỏ: “Trong lòng Nhị thúc, bất kể nàng trở thành thế nào, vẫn đều giống như năm đó.”

“Vậy đi gặp nàng, nếu bệnh của nàng tốt lên thì đưa nàng về đây.” Tiểu Ngư cổ vũ.

“Đưa nàng về đây?” Phạm Đại lặp lại, nghiền ngẫm, trong mắt tràn đầy mâu thuẫn tranh đấu.

“Đúng, đưa nàng về, hoặc đưa nàng đến nơi mà hai người muốn đến, sống cuộc sống thuộc về hai người, không cần băn khoăn chuyện gì hết, cũng không cần phải băn khoăn chúng cháu ở đây. Nhị thúc, thúc chỉ là thúc thúc của chúng cháu, không phải cha chúng cháu, chúng cháu không phải trách nhiệm thúc phải gánh, huống chi cha chúng cháu vẫn còn rất khỏe mạnh mà.” Tiểu Ngư cố ý nói đùa, tay phải lại lướt qua thức ăn trên bàn, phủ lên tay trái  hắn, ánh mắt sáng rực: “Đi đi, Nhị thúc, cháu và Đông Đông chờ thúc mang Nhị thẩm trở về.”

___________________

 *Bạn Cá mà ở lại hiện đại thì chắc mở phòng khám tâm lý được rồi, bạn quá tâm lý mà. :))

Commitment: Bản cam kết

Xưa nay mình vốn không hay xem phim Hàn chiếu rạp, vì cảm thấy ko hợp lắm, những phim nổi tiếng như Cô nàng ngổ ngáo hay Ẩn danh… đình đám, mình cũng có nghía qua, nhưng thực sự ko gây ấn tượng bằng phim Mỹ.

Nhưng đến Commitment thì đúng là phải coi lại.

Phim này mình chú ý tới vốn là vì có TOP đóng. Nhưng down về một thời gian, vì định kiến với phim Hàn nên giờ mới đụng tới, ko ngờ lại gây xúc động với mình như vậy. Quá nhiều cảm xúc.

Đầu tiên và về nội dung câu chuyện: lúc mới mở đầu phim, đoạn người gián điệp chuẩn bị về nước thì bị trừ khử.. đoạn đó mình xem chưa thấy có gì ấn tượng, vì nhiều phim như vậy quá rồi, gián điệp bị chính đất nước mình từ bỏ. Nhàm quá, hầu như phim Hàn nào làm về gián điệp Bắc Triều Tiên cũng như vậy cả.

Nhưng kiên nhẫn xem tiếp, và rồi đến đoạn hai anh em bị nhốt trong trại khiến mình bị ấn tượng, không bởi gì khác ngoài đôi mắt của Myung Hoon, người anh trai (TOP), ánh mắt sáng, kiên cường, không chút sợ hãi như ý chí muốn bảo vệ đứa em gái của mình.

Tiếp sau đó là cảnh Myung Hoon thâm nhập vào Hàn Quốc, đóng giả làm học sinh, đến trường.. Ban ngày làm một cậu học sinh mới chuyển đến, bình thường, ít nói, ban đêm làm gián điệp: chuyển hàng, điều tra, giết người.. Hai cuộc sống đối lập nhau. Điều đó ngược lại thu hút mình, vì giữa những cảnh u ám bế tắc thì còn cuộc sống học sinh tươi sáng và ít ra có phần dễ thở, thoải mái (thích hợp cho những người ko thích ngược như mình ^ ^)

Đoạn này, nội dung chính là sự tranh chấp giữa đội 8 và phòng 35 của Triều Tiên, họ đánh giết, cướp hàng… không chút nương tay, ko chút e dè. Myung Hoon bị kẹt trong đó, là người của đội 8, anh bị tìm kiếm, và rồi gia đình gián điệp che giấu anh bị giết. Một gã sát thủ phòng 35 mai phục anh, và anh giết được hắn. Sau đó tạo ra một vụ nổ khí ga để xóa chứng cứ.

Xem đến đây, suy nghĩ lớn nhất của mình là: tại sao lại giết nhau như thế? Chẳng phải đều cùng phục vụ cho một đất nước sao? Mục đích của việc đánh giết nhau như thế này là gì? Hay là do Hàn làm phim nên mới bêu riếu kiểu này?

Nhưng rồi xem đến hết phim mới nhận ra, ko phải vậy.

Phim làm có lẽ sát với tình hình thực tế là nhân vật lớn này xuống, nhân vật kia lên nắm quyền. Các phe phái chính trị tranh giành tiền tài, quyền lực. Những gián điệp phục vụ cho bên này hay bên kia chỉ là công cụ, khi cần thì lung lạc, điều khiển, khi không cần chỉ việc rũ bỏ. Nhưng những “công cụ” ấy không có cách nào, vì phe mình chọn yếu thế, phe kia sẽ tiêu diệt mình ngay lập tức. Phản bội? Không thể. Trốn chạy? Sẽ bị truy sát đến tận bước đường cùng. Họ chẳng có cách nào thoát khỏi mớ bòng bong đó. Như Myung Hoon đã nói ở cuối phim: chẳng còn con đường nào để đi, chẳng còn cách nào quay đầu lại.

Xem mà xót xa. Nhân vật mà TOP nhập vai, mới 19 tuổi, một chàng trai còn chưa hoàn toàn lớn hẳn, một thiếu niên đẹp đến thế, xuất sắc đến thế, tốt bụng và đầy tình cảm đến thế, nếu như được sống trong hòa bình thì tương lai sẽ rực rỡ bao nhiêu, vậy mà lại bị hủy hoại bởi chiến tranh, bởi chính trị, bởi tham vọng của những kẻ cầm quyền đầy dã tâm.

Trong quá trình phim, biểu hiện của những người cảnh sát Hàn Quốc khiến mình nghĩ: à phim Hàn nên xây dựng hình tượng phe Hàn cũng tốt thật. Nhưng xem đến cuối phim thì không còn nghĩ vậy nữa. Những người cảnh sát đó tốt vì họ là những con người sống trong hòa bình, những người cấp dưới, nghe lệnh. Còn kẻ nắm quyền trên họ, vì quyền lợi, cũng sẽ không từ thủ đoạn. Hậu quả của sự trao đổi quyền lợi đó là những người gián điệp đội 8 (phe thất thế) bị tiêu diệt hết, dù có trốn chạy, dù có ẩn thân kỹ đến đâu, vì họ đã bị chính cấp trên của mình bán đứng. Bế tắc. Và không còn đường nào để bước tiếp.

Đây là phim điện ảnh thứ 2 của TOP, và anh lại chết. Trừ phim đầu tay là I am Sam ra thì Top đóng phim nào cũng bị chết. Mà toàn vai dễ chết thật: sát thủ trong Iris, lính cảm tử trong Into the Gunfire, và giờ là gián điệp. Phim trước anh được giải thưởng lớn. Phim này anh đóng cũng tốt. Mình ko biết người ta nhận xét phương ngữ chưa đạt hay thế nào (vì có phải người Hàn đâu mà biết), nhưng sự thật thì anh nhập vai rất tuyệt. Ánh mắt, hành động.. Lúc đầu còn thấy bóng dáng TOP trong đó, càng xem lại càng thấy nhập tâm. Ánh mắt anh lúc kiên cường để bảo vệ em gái, lúc sắc lạnh khi làm nhiệm vụ, lúc đau khổ sau khi tay mình nhuốm máu. Im lìm khi nhập vai làm một cậu học sinh bình thường, không làm mình nổi bật, không gây sự chú ý, và ánh mắt quan tâm khi giúp đỡ, bảo vệ cô bạn bị bắt nạt, ánh mắt trìu mến, hoài niệm khi nhớ đến đứa em yêu quý của mình, đau đớn khi đuổi theo chiếc xe chở em gái anh, và tuyệt vọng khi biết mình không còn đường quay lại.

Cũng thật lạ, TOP nhảy rất vụng, nhưng đóng các cảnh hành động lại thấy trơn tru lạ thường. Những cảnh anh đánh nhau, đấu võ, bắn súng, rượt đuổi.. hành động nhanh, gọn, mạnh mẽ, dứt khoát đúng kiểu sát thủ được đào tạo bài bản, xem cực đã mắt luôn. Nói chung là một diễn viên hành động đúng nghĩa.

Nói chung phim này đã làm mình thay đổi quan niệm về phim Hàn. Thật mong chờ phim mới là Tazza 2 của TOP sẽ ra sao, hy vọng là hay như phim này và ăn khách nữa. Big Bang của mình thật tuyệt. Ca hát cũng hay mà đóng phim thì ko ai có thể chê (chưa ai dám chê hay phản đối khi mấy bạn BB nhận đóng phim này hay phim khác ^ ^, trong khi các idol khác thì nhiều ít đều sẽ bị Netizen phàn nàn la ó). Hy vọng cậu út Ri đóng phim Đôi mắt thiên thần cũng sẽ được đánh giá cao, mình đã xem tập 1 của phim, cứ tưởng đề tài đội cứu hộ sẽ nhàm chán, ai dè ngược lại, hay và xúc động vô cùng, và còn bất ngờ khó đoán nữa chứ. Hy vọng rating phim sẽ tăng dần đều. Mà anh TOP cũng trẻ lâu thật, đóng vai học sinh như bỡn, chẳng thấy vênh chút nào (dù anh giờ đã 27 tuổi – bằng tuổi Lee Min Hoo). Nghe giọng anh cũng phê nữa, trầm và gợi cảm một cách đặc biệt. ^^.

Nói chung là bộ phim Commitment của TOP là một bộ phim rất hay, không nhàm chán một tẹo nào . Kết cấu nội dung liền mạch, (điều hấp dẫn là nó đan xen những cảnh u ám và tươi sáng một cách rất tuyệt – khiến một đứa ko thích SE như mình thích mê ^ ^) tình tiết hợp lý gây ám ảnh, các diễn viên cũng vào vai rất tuyệt, theo như mình thấy thì hay hơn phim Ẩn thân cũng cùng đề tài của Kim Soo Hyun đóng nhiều (mình xem phim đó và thấy nội dung nhàm nhàm). Commitment khiến mình xem xong phải bật dậy viết ngay một bài vì cảm xúc quá mạnh giờ vẫn còn nguyên. Một bộ phim tuyệt vời.

 Link down phim (HD): KITES

Các bạn độc giả vào đây mình nhờ chút nhé! ^ ^

Bạn Jenkun của chúng ta, trong lúc táy máy nghịch dại thì đã hô biến nhà của bạn. :)

Nhờ mọi người giúp sức để bạn xin lại nhà nhé. ^ ^. (theo như cách mà bạn ấy đi hỏi được)

Các bạn vào trang này:

http://en.support.wordpress.com/suspended-blogs/

điền tên , email.

website thì điền jenkun.wordpress.com
ở phần comment thì copy đoạn này vào:

To whom it may concern,
I have followed the blog jenkun.wordpress.com for nearly two years, and today I am surprised to see the blog gets suspended. This blog is a warm place to make new friends who share the same interests. The blog owner is a nice person and the contents of the blog are her writings, she strictly complies with your terms of services. It is sad that someone filed such a invalid claim against her. There is nothing in her blog that violate any copyright or your term of services at all. I hope you can investigate this matter and reopen her blog. I know that you take your term of services seriously, and there is someone who are taking advantage of your good intention for their own interest. Please don’t let those people destroy all the effort of blog owner of jenkun.wordpress.com. It takes her days and days to achieve such an amazing blog. If her blog gets suspended for such a invalid claim, we have no motivation to join the WordPress community since all the efforts and time commitments are destroyed so easily. Please Please understand our circumstances and reopen the blog.

Mọi người giúp với nhé. Nhà bạn ấy cũng đang làm mấy truyện rất hay, phải lập lại blog từ đầu thì rất mất công.

Thank mọi người. ^ ^.